THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP





Image


n g ữ . . . . .
___________________________________________________________



Trong cái lạnh còn sót lại của những ngày cuối đông nơi miền trung Mỹ này, đã nhìn thấy bóng mùa xuân thấp thoáng. Chim về đầy cành, lá non trổ nụ, cây đơm hoa, và nắng trong lành đã đánh thức một mùa xuân non bừng dậy.

Trong niềm vui chào đón một mùa mới, hãy để lòng thanh thản hưởng trọn vẹn cái đẹp của thiên nhiên, của bốn mùa, của thay đổi cảnh sắc... Sự thay đổi của thiên nhiên là cần thiết cho đời sống, sự thay đổi đó cho ta biết đời sống vạn năng đã cho chúng ta hiểu về cái đẹp của từng sinh vật trải qua cuộc biến đổi của thời gian, và cái đẹp của những cảm xúc ghi nhận khi mùa thay đổi...

Những sáng tác từ những cảm xúc đầu xuân là những hạt mầm từ một mùa xuân trong lòng, chúng ta chia sẻ, và chúng ta hiểu rằng sáng tác với một tấm lòng gửi gấm, biết trân quí cái đẹp của ngôn ngữ, của cảm thông... dễ đưa người ta đến gần nhau hơn.

Ðó là nguồn ấm đem lại một mùa xuân trong chúng ta.

Chúc bạn những ngày đầu xuân tràn đầy niềm vui, một mùa tân niên thật đẹp.



___________________________________________________________
p c l
vhnt #446 - 02.25.1999


Image


24869


Image


n g ữ . . . . .
___________________________________________________________



Fontenelle nói:
Muốn phê bình giá trị một tác phẩm chỉ cần xét đoán chính tác phẩm ấy; nhưng muốn phê bình tài năng của tác giả, cần phải đối chiếu tác giả với thời đại của y.

Thời đại của một người cầm bút, với môi trường và hoàn cảnh sáng tác chung quanh, là cả một lò luyện tạo nên tác phong của người viết. Người ta có thể có cả một sự nghiệp văn học đồ sộ, nhưng thiêu hủy chính bản thân mình vì những "phút ngã lòng" (thơ Phùng Quán). Ngẫm ra, đời sống người viết cũng là một tác phẩm có giá trị, tùy theo thái độ và cách sống của người cầm bút. Tên tuổi của người cầm bút sóng đôi với thế hệ và lý tưởng, kèm theo cái đam mê sống chết với chữ nghĩa, không vì một áp lực hay ảo tưởng khát vọng mà làm nên danh vọng. Appolinaire, một trong những nhà thơ lớn mở đầu thời kỳ thơ hiện đại Pháp, tâm sự rằng:
...
Chúng tôi không phải kẻ thù các anh.
Chúng tôi muốn tặng các anh
mênh mông những vùng kỳ lạ.
Chúng tôi muốn khám phá lòng nhân hậu
xứ sở bao la nơi tất cả lặng im.
Hãy thương chúng tôi
những người lính chung thân biên giới
của vô cùng và của tương lai.
Hãy thương những điều chúng tôi sai,
những điều chúng tôi lầm lỗi.



___________________________________________________________
p c l
vhnt #148 - 02.15.1996




25192


Image


n g ữ . . . . .
___________________________________________________________



Có người hỏi Picasso sáng tạo là gì ? Picasso trả lời rằng sáng tạo có nghĩa là biết cách ăn cắp. Thoạt nghe, người ta có thể không hiểu định nghĩa chữ "sáng tạo" của họa sĩ Pablo Picasso, người lập ra trường phái lập thể trừu tượng. Cái sáng tạo của ông là, sự phối hợp độc đáo những cái đẹp đã có sẵn trên đời, ông chỉ làm công việc mượn lại những vẻ đẹp của tự nhiên, của những kẻ sáng tạo trước, tạo ra cái sáng tạo mang nét đặc thù của riêng mình.

Người sáng tạo là người có một sự nhạy cảm đặc biệt về cái đẹp, có một cảm quan tinh tế sắc bén mới nhìn ra cái hay, cái lạ trong những sự việc đã có sẵn trên đời.

Lại cũng theo Picasso, ông bảo ông không hề khổ công đi tìm kiếm cái sáng tạo, ông tình cờ lượm được, đơn giản thế thôi! Sự tình cờ của ông khi tạo ra trường phái hình khối lập thể (cubism), cũng nhân cơ hội ông được biết đến những bức mặt nạ Phi-Châu (African masks) mà có những kẻ đã cho là những hình thể đen đủi xấu xí dị hợm. Những hình thể xấu xí dị hợm đó là văn hóa ngàn đời của một dân tộc gần gũi với thiên nhiên nhất, mang nét đẹp của nghệ thuật mà Picasso đã cảm hứng khi ông đang miệt mài tạo ra một trường phái hội họa hi hữu.

Trong bút pháp kỹ thuật của người viết, sáng tạo là gì? Có phải sáng tạo là không sao chép lại những điều người khác đã nói đến, hay đi lại trên cùng con đường người khác đã đi mòn?

Hay sáng tạo chỉ là tìm kiếm những điều bí ẩn của chính mình?



___________________________________________________________
p c l
vhnt #120 - 12.23.1995




25384


Image


n g ữ . . . . .
___________________________________________________________



Nắng buổi sáng đẹp như là mặt ngọc, long lanh mầu hổ phách với những tia óng ánh sáng lòa, trong vắt. Buổi sáng là khoảnh khắc trong ngày tôi yêu nhất, nguyên vẹn và tinh mơ, đầy và trọn vẹn. Một ngày để tùy nghi, vì chủ nhật ngườita không phải dậy sớm kéo nhau ra đường tất bật với trăm ý nghĩ và công việc, nên sáng chủ nhật có dậy sớm thì chỉ để hưởng trọn vẹn cái trong lành tươi sáng của một ngày cho riêng mình. Với một tách trà nóng tỏa hương, và một không gian êm tĩnh, tôi là người hạnh phúc nhất trần gian.

Sáng nay, tôi chợt nhớ đến một câu chuyện văn chương. Nhà thơ Nobel Pablo Neruda một hôm được mời đọc thơ ông cho một số khán giả rất đông tại Ba-Tây, khi ông vừa dứt, khán giả yêu cầu ông đọc tiếp những bài thơ trong tập 20 bài thơ tình và một bài ca tuyệt vọng. Ông lúng túng cáo lỗi vì ông không thể nhớ một chữ nào trong tập thơ ấy. Vừa nói xong, 400 khán giả đứng lên đồng thanh đọc bài thơ đầu:

Tối nay tôi viết những lời thơ buồn nhất
Viết về một đêm sao và những tinh cầu run rẩy lạnh căm
Gió cuộn tròn và đêm hát...

Tôi viết cho nàng lời thơ buồn nhất
tôi yêu nàng, có khi nàng cũng yêu tôi...


Pablo Neruda ngạc nhiên xúc động, ông nào biết tập thơ xuất bản từ 1924 và đã bán được trên 2 triệu bản. Tập thơ dùng làm quà tặng cho những kẻ yêu nhaụ Người ta trích những câu thơ của ông để tặng nhau, thay cho những đóa hoa biểu lộ tình yêu.

Chúc bạn một sáng chủ nhật trong lành.



___________________________________________________________
p c l
vhnt #111 - 12.3.1995




25507 top -
P h ạ m C h i L a n , & n g ữ . . .
1, 2
_______________________________________________
Lạc - thơ - Vân Hạc _______________________________________________

Image

nguyệt lên soi bóng giữa mùa
rằm hương môi ngát quỳnh vừa trắng hoa
áo đêm sương nhẹ chạm qua
rơi vào nỗi nhớ -- một tà tương tư?

xem tiếp...

_______________________________________________
Ba Mươi, Con Gái... - văn - Trương Nguyễn Thi Thanh _______________________________________________

Image

Tôi đã hiểu. Những nụ cười trên khuôn mặt chị Nga. Những dấu hai chấm kèm với dấu ngang và dấu ngoặc đơn. Những câu đùa cợt thân mật với các tên không hình thù và không quen biết đó. Tất cả chỉ là một trò đùa. Chỉ có những giọt nước mằt vừa rồi là có thật. Có thật đến nỗi chị không muốn đối diện với nó trong cái một-ngày-như-mọi-ngày của chị.

xem tiếp...

_______________________________________________
Đồng Xanh & Tiếc Thương - nhạc - Nguyễn Tiến Dũng _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Dòng Đầu Ngày... - tranh - Đinh Chinh _______________________________________________

Image


xem tiếp...