THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP





Image

v ô. ả n h ..
________________________________________________________________________



em là dòng sông mới phôi thai
tìm ra biển rộng cõi thiên nhai
mây trắng soi mình trên nước biếc
em cười ảo ảnh của trần ai

em là đồi non mới thụ hình
trong từng viên đá chứa tinh minh
ngày qua đếm bước hồn thu thảo
em thành núi lớn vạn anh linh

em là trang giấy trắng vô tư
thấm mực thành thơ vạn ngôn từ
đem thân phụng sự cho nghiên bút
chứa trong dòng chữ đủ kinh thư

em là tia nắng sáng long lanh
vượt khỏi thời gian kiếp phù sanh
chiếu khắp mọi miền em đi tới
dù muôn tai kiếp vẫn tinh anh

em là phần tử của hư vô
thác mộng sắc thanh mãi ngây ngô
chìm trong cay đắng hồn bất tử
phù du lắng đọng nét điểm tô



L ư N g ọ c D u n g


Image


24227


Image

h ồ n. t h u .t h ả o .
________________________________________________________________________




Trời bên ngoài lạnh giâ Tiếng gió gào thét âm ỉ. Mùa đông tới sớm hơn thường lệ.

Tôi thong thả uống từng ngụm trà nóng hổi và nhìn đống sách vở bày la liệt trên bàn với nổi ngao ngán. Trời lạnh thế này, không có gì thú bằng cuộn mình trong chăn và ru ngủ bằng vài quyển truyện chưởng của Kim Dung, hay một cuốn truyện trinh thám của Agatha Christie, hay một cuốn tiểu thuyết lãng mạn trữ tình nào đố. Tôi ngã người trên ghế, mệt mỏi. Hôm nay tôi đã bỏ hết năm tiếng đồng hồ để nghiền ngẫm các phương trình thủy động lực học cho bài kiểm ngày mai. Tôi nhìn cái chăn ấm áp trên giường và cân nhắc xem có nên tiếp tục "luyện công" hay là "thiền" theo phương châm "đói ăn khát uống, mệt ngủ" của các vị Tổ sư ngày xưa. Cuối cùng tôi tự bảo với mình: "Thôi, mệt thì đi ngủ đi, có học cũng không vộ... nhất là bị chi phối bởi cái thời tiết hấp dẫn nàỵ" Thế là bản năng con người đã thắng! Tôi thở phào nhẹ nhõm, tắt đèn và trèo lên giường. Tôi tung chăn đắp kín khắp người và cuộn mình như một con mèo nhỏ rồi từ từ nhắm mắt để tận hưởng cái thú vị của giấc ngủ mùa đông.


Tôi đang nằm mơ màng, bỗng thấy ai kéo tay mình và nắm tóc giựt giựt. Tôi ú ớ một vài tiếng, rồi choàng tỉnh mở mắt. Trước mắt tôi là một ông lão râu tóc bạc phợ Cụ nói:
- Cháu có nhận ra cụ không?

Tôi xoay nguời trên giường nhìn ông rồi đáp không ngần ngại:
- À, cháu nhận ra cụ rồi. Cụ là cụ Tư thân thương của cháu đó mà. Mà cụ đã mất được ba năm rồi!

Cụ bảo:
- Phải, cụ Tư xác thịt đã mất, nhưng linh hồn của cụ vẫn còn đây cháu à.

Tôi giật mình. À, thì ra mình đang nói chuyện với ma. Nhưng sao mình vẫn thấy hình dáng cuả cụ một cách rõ ràng thế này? Tôi liền hỏi cụ:
-Sao cháu thấy cụ như một người bình thường, không có gì khác biệt hết vậỷ Râu tóc cụ lại bạc hơn hồi xưa nữạ Mà cụ trông còn khỏe hơn trước nhiều đó cụ.

Ông cụ mỉm cười
- Cháu biết không, tóc cụ có thể thành trắng hay đen tùy ý. Ở xứ cụ ở bây giờ, không có bệnh hoạn đau khổ như ở đâỵ Sống ở đó người ta rất hạnh phúc, không phải lo nghĩ nhiều như ở địa cầu này. Chỉ tới số rồi mất mà thôi. Cụ có thể đi đâu tuỳ ý như các phi hành gia trong the Enterprise hay Q của "Star Trek, the Next Generation" đó cháu.

Tôi liền hỏi:

- Ủa? Tại sao chết rồi rồi lại chết thêm một lần nữả Cháu có thể lên xứ của cụ được không? Ở xứ sở này cháu mệt quá đi. Ðủ thứ tiền bạc phải lo. Bệnh cũng không dám vào nhà thương. Cháu lại mệt mỏi vì phải học hỏi quá nhiều thứ.

Cụ cười không trả lời mà hỏi lại tôi:
- Ước nguyện đi học của cháu ngày xưa là gì, cháu còn nhớ không?

Tôi đáp một cách chán nản:
- Ngày xưa cháu thấy cụ mù loà tội nghiệp quá nên muốn học giỏi để trở thành bác sĩ chữa mắt cho cụ và những ai không may bị các thứ bệnh tật hành hạ. Nhưng bây giờ cụ đã mất rồi, cháu học y để làm gì. Bác sĩ thật ra đâu có cứu nổi người khác đâu, thực tế họ chỉ làm giảm nỗi đau khổ của bệnh nhân một phần nào đó mà thôi. Cội gốc của các căn bệnh thường là cách ăn uống và sinh hoạt của bệnh nhân, song các bác sĩ không thể can thiệp vào nếp sinh hoạt của bệnh nhân một cách trực tiếp. Tất cả các ngành khác cũng vậy. Ai học cũng vì muốn kiếm một việc làm tốt lành mà thôi.

Cụ lắc đầu:
- Cháu nói sai rồi. Hãy nhìn đây.

Cụ mang lên mắt một chiếc "băng đô" bằng thép và nói với tôi:
- Ðây là viser giúp cho cụ nhìn thấy rõ mọi vật. Ở xứ cụ không có người mù và mọi nguòi đều nhàn nhã. Sở dĩ mọi nguòi ở xứ sở của cụ nhàn nhã là vì trình độ khoa học kỹ thuật của họ rất cao. Biết bao nhiêu nhà bác học, kỹ sư, đã dồn tâm huyết để cải cách cơ sở hạ tầng. Các nhà xã hội học và triết học thì góp phần vào việc cải tạo cấu trúc xã hội cho hợp lý và có hiệu quả hơn. Việc làm của mỗi người dù nhỏ tới đâu cũng mang lại một ý nghĩa đáng kể cho xã hội.

Tôi nhắc lại câu hỏi:
- Nhưng tại sao tại xứ sở của cụ vẫn còn cái chết? Và bao giờ cháu có thể lên đó ở đuọc hả cụ?

Bấy giờ cụ mới trả lời:
- Cháu chưa sống tròn hết trách nhiệm ở đây nên cháu chưa thể gia nhập thế giới cụ đang sống được. Mỗi một thế giới đều tuân theo luật nhân quả luân hồi. Chỉ khi nào thấu triệt sự sống, người ta mới thoát khỏi vòng sanh tử đuọc. Ở đâu cũng có cái chết và sự sống. Chính vì vậy mà các nhà khoa học mới bỏ bao công sức để nghiên cứu vềsự sanh tử của con người. Cháu phải ráng học giỏi đi rồi còn góp phần cho xã hội nữa chứ.

Ông cụ chợt bảo:
- Thôi, ta phải đi rồi.

Thân hình cụ lóe sáng và tan lẫn trong màn đen của căn phòng. Tôi bật dậy khỏi giường đưa tay như níu kéo cụ trở về:
- Cụ ơi, cụ khoan đi đã cụ...

Tiếng kêu của tôi hụt hẫn giữa hư không và bàn tay tôi níu kéo một cách tuyệt vọng một cái gì đó không hề tồn tại trong màn đen. Tôi bước loạng choạng như một người say và chới với rơi vào một vực thẳm vô hình với một tốc độ kinh hồn. Chung quanh tôi chỉ là một vùng bóng tối huyền bí...


Reng... Reng...
Tiếng đồng hồ báo thức đưa tôi trở về với thực tạị Tôi mở mắt và nhận ra mình vừa mơ một giấc mơ đẹp. Bốn giờ sáng. Tôi vẫn còn bài tập về nhà của môn giải tích số chưa làm xong. Nghĩ đến trách nhiệm của mình, tôi vùng thức dậy.

Tự dưng, tôi thèm một tí cà phê ấm trong buổi sáng lạnh giâ Một tí cà phê nóng như những ly trà sâm ngọt ngào mỗi buổi sáng tôi vẫn thường hay pha cho cụ Tư khi cụ còn sống. Một tí cà phê đắng như những lời la rầy của khi tôi lười học. Phải, trong giờ phút này, có lẻ tôi chỉ ao ước một giây phút hiện diện của cụ mà thôi...

Gió vẫn gào thét. Ánh đèn ngoài hiên chiếu hắt những bông tuyết đầu mùa đang rơi lã chã. Bốn bề tịch mịch. Tôi đứng bên khung cửa sổ với ly cà phê nóng trên tay mà vẫn có cảm giác như mình đứng bên ngoài trong làn tuyết buốt giá của buổi sớm mùa đông.

Không biết cái lạnh giá ngoài kia có bằng cái giá lạnh trong lòng tôi vào giờ phút này chăng?


Sep 22, 1995



L ư N g ọ c D u n g


24334


Image

n h ữ n g .m ả n g .v ụ n .c ủ a .k ý .ứ c
________________________________________________________________________



Tôi đang ngồi trong phòng ăn của bà Maria Ivanova. Chiếc bàn trái xoài dài choáng hết chỗ của căn phòng chật hẹp, nhưng bù lại nó lại khiến cho người ta phải nhìn ngắm khung cảnh tuyệt vời bên ngoài qua những khung cửa sổ từ cả ba phía. Bên ngoài là bãi sa mạc hoang vu với đủ các loại cây xương rồng. Những cụm xương rồng xanh e ấp những bông hoa tía đỏ nhỏ li ti nổi bật trên nền cát vàng óng ả thoai thoải theo triền núi làm cho người ta có cảm tưởng như đang ngắm một tà áo lụa vàng tuyệt đẹp rực rỡ trong ánh nắng. Xa xa phía dãy núi hùng vĩ bên kia, lác đác những mái ngói đỏ tía ẩn hiện thấp thoáng trong rừng thông xanh ngát. Một bức tranh thật đẹp với hai thái cực tương phản đồng điệu.

Vừa ngắm nhìn phong cảnh tôi vừa ăn món burrito chay mà bà Maria đã cất công nấu cho tôị Burrito là món ăn Mễ khá thông dụng, chỉ gồm một miếng tortilla cuốn trọn thịt hoặc đậu bên trong, thường ăn với green chili, nước xốt ớt của dân Mễ, có bỏ lên một ít phó mát xay, xà lách và cà chua. Bà nói vì bà bận nên không thể làm món fajita đãi tôi được. Fajita cũng là một món ăn Mễ xào nóng các thứ rau cải chung với nhau rồi cuộn trong tortilla, đây cũng là món ăn Mễ đầu tiên bà nấu cho tôi ăn và cũng là món mà tôi thích nhất. Tôi uể oải ăn từng miếng nhỏ trong khi ông Alex ngồi đối diện với tôi thì ăn một cách ngon lành. Vừa ăn, ông vừa kể lại những chuyện trong chuyến đi về Việt Nam vừa qua. Ông nói rõ ấn tượng của mình về các phụ nữ Việt nam:
- Cathy, tôi rất thích những người phụ nữ Việt Nam. Họ có những nét đẹp mà người ngoại quốc không cô Ở họ tôi có thể thấy được nét cần mẫn, sự nhẫn nại và kiên trì vượt qua những khó khăn cũng như một tình thương bao la rộng lớn đối với đàn con của họ. Từ những người bán hàng rong cho đến các nhà giáo, tất cả đều có một vẻ đẹp rất Việt Nam, rất đáng để chiêm ngưỡng.

Tôi bật cười trước lời tâng bốc quá thái của ông:
- Alex, có phải ông đang chê rằng phụ nữ của nước tôi nghèo đến mức không có son phấn điểm trang nên có một vẻ đẹp "rất tự nhiên" hay không? Ông đang chê rằng họ phải lao động cật lực đến mức gương mặt họ cũng in hằn dấu vết của những ngày tháng kham khổ?
- Ồ, không có đâu Cathỵ Tôi khen thật lòng đó mà. Tôi thích những gì tự nhiên. Tôi thích nét đẹp tự nhiên của các phụ nữ Việt Nam.

Về điểm này thì tôi biết ông thật lòng. Trước khi chở tôi đến nhà bà Maria, ông đã tâm sự với tôi về những cảm giác ông dành cho một cô gái ở Saigon. Cô là một kỹ sư hoá đang học thêm lớp Anh văn tại trường Ðại Học Tổng Hợp thành phố Hồ Chí Minh. Cô đã giúp hướng dẫn đoàn của ông đi thăm các trại trẻ mồ côị Ông bảo nhìn cô chảy nước mắt bế một em bé tật nguyền, ông thấy cảm động thấu tâm can. Vì vậy ông nhờ tôi viết dùm cho ông một lá thư để bảo đảm cho những lời hứa hẹn của ông, để cho cô biết rằng tình yêu mà ông dành cho cô rất to lớn, rằng ông sẽ bảo lãnh cô sang Mỹ và với số lương của cựu chiến binh, ông có thể nuôi cô học tiếp đến Ph. D. Ông đã bảo:
- Tôi muốn làm thật nhiều việc cho cô ấy. Cô ấy cũng là một nạn nhân của chiến tranh. Tôi muốn bù đắp cho những mất mát của cô ấy bằng tất cả những gì tôi có được.

Tôi đã im lặng nhìn ông ta. Tuổi của ông cũng đã gần gấp đôi tuổi của cô gái Việt Nam mà ông đang mơ màng nghĩ tớị Ông đã có vợ và hai con, song vợ chồng ông đã ly dị được mười hai năm. Ông cao khoảng gần một mét chín với một vóc người vạm vỡ to lớn. Gương mặt ông đen sạm, với những nét sắc sảo của dân Hispanic. Tôi có được ông cho xem hình của cô gái Việt Nam mà ông yêu thích. Một cô gái có khuôn mặt khá dễ thương và vóc người nhỏ nhắn. Xét tuổi đời và vóc dáng, hai người họ đi với nhau trông giống một đôi đũa lệch. Một viễn ảnh rất Mỹ! Tôi vẫn nghe nói về những cô gái Việt Nam ham tiền đi lấy chồng ngoại quốc để được xuất cảnh. Tôi e sợ rằng cô gái mà ông ta nói đến cũng thuộc loại này nên tôi lưỡng lự chưa chấp nhận lời đề nghị của ông.

Bên ngoài, nắng chợt tắt. Tuyết bắt đầu rơi. Tiết trời tháng mười haị Muà đông tới thật sớm. Bà Maria phải bỏ thêm củi vào trong lò sưởi vì nhà bà không có hệ thống sưởi hiện đại. Bà sống trong trang trại của mình như một hành giả ẩn tu, xa lánh tất cả những phù hoa phồn thế. Bà nuôi một con ngựa và hai chú chó nhỏ rất xinh. Alex là học trò của bà đồng thời cũng là bạn thân của bà. Thoạt mới quen với bà Maria và ông Alex, tôi vẫn tưởng rằng họ là một cặp, cho đến khi Alex nói về cô gái người Việt mà ông gặp tôi mới biết họ chỉ là bạn thân. Có lần tôi hỏi bà Maria tại sao mà bà không lập gia đình, bà chỉ cười bảo:

- Tôi thích cuộc sống độc lập. Mai này nếu Cathy lớn hơn, Cathy sẽ biết rằng sống độc lập rất thoải mái vì mình không bị ràng buộc vào ai.

Có lẻ tôi thích tính cách độc lập rất hay của bà Maria hơn là vẻ vồn vã thân thiện quá mức của ông Alex. Bà là con cháu của dòng họ quý tộc Nga Ivanov. Tuy đã lớn tuổi, song những đường nét rất "slavic" của bà vẫn nổi bật, nhất là cặp mắt xanh sâu thẳm và cánh mũi rộng. Bà là một chuyên gia xã hội học của viện đại học Arizona; và có lẻ vì ngành nghề của bà, nên khi tiếp cận người khác bà rất cẩn trọng. Không hiểu sao, bà rất thương tôi. Bà chỉnh cho tôi từng câu từng lời mỗi khi tôi phát âm sai và mỗi khi đi xa, bà thường mang về cho tôi những món đặc sản địa phương. Thật ra ông Alex cũng rất tử tế đối với tôi vì tôi giúp đỡ ông ta dịch những tài liệu cần thiết một cách tự nguyện mà thôi. Nghĩ đến đó, tôi tiếp tục công việc của mình mặc cho hai người họ huyên thuyên.

oOo

Cuối cùng tôi cũng viết được lá thơ gởi cho cô H, cô gái Việt Nam mà ông Alex đặc biệt quan tâm. Lá thư đó tôi đã phải viết trong vòng một ngày trờị Tôi viết, đọc lại và lại xoá, viết lá thư khác. Sở dĩ tôi phải làm như vậy là vì tôi không muốn cô gái hiểu sai lệch những gì tôi muốn nói. Trong thâm tâm, tôi nghĩ rằng ông Alex không bao giờ thực hiện được những gì mình hứa hẹn với cô. Tôi hiểu rằng người Mỹ rất mau quên, hưá hẹn thật nhiều hôm nay thì ngày mai họ sẽ phủi tay coi như không có gì đã xảy rạ Mặc khác, tôi sợ rằng cô gái đó là một cô gái thuộc loại ham tiền ham xuất cảnh; và nếu sự thật như vậy, cô sẽ khiến ông bạn tốt bụng của tôi đau lòng về sau. Tôi cũng e rằng mối tình của họ sẽ chẳng tới đâu vì sự cách biệt về tuổi tác, ngôn ngữ, và phong tục tập quán quá lớn.


Thư gởi đi vừa đúng một tháng thì tôi nhận được thư trả lời của cô H từ Việt Nam với những lời lẻ của một người đang yêụ. Ðọc lá thư mà tôi run sợ cho chính mình và cho chính cô ta. Thư cô thấm đượm tình cảm của một cô gái lần đầu biết yêu. Từng dòng, từng chữ đều như toát ra từ một trái tim nồng nàn tình cảm. Cô ôm ấp trong lòng hình ảnh của giấc mộng vàng xuất ngoại với người đàn ông ngoại quốc cô chỉ tiếp xúc trong vài ngàỵ. Lá thư tràn đầy lòng tin tưởng vào người đàn ông mà những hình ảnh của quá khứ đầy máu và nước mắt của dân Việt luôn ám ảnh trong đầu. Tôi chợt hiểu rằng tôi không nên nhúng tay vào chuyện của hai người vì tôi đã đoán biết được kết cục của câu chuyện.

oOo

Một buổi chiều muà hạ nóng nực. Ông Alex và con trai ghé thăm tôi. Ông đem cho tôi một giỏ bánh và trái câỵ Ông bảo đó là quà của mẹ ông cho tôi. Mẹ của ông sống trong một trang trại khá lớn ở vùng Nam iia. Tôi biết, ông ta chỉ muốn cảm ơn những gì tôi đã giúp ông mà thôi.

Chúng tôi đi ăn trưa ở một nhà hàng Tàu . Tôi nghịch ngợm bỏ thật nhiều ớt vào trong phần ăn của ông Alex và con trai của ông ta. Họ le lưỡi xuýt xoa thật lâu. Tôi biết rõ dụng ý của ông bạn thích "Việt Nam" này. Ông ta muốn giới thiệu con trai của mình cho tôi, nhưng tôi quá nhỏ con còn cậu công tử nhà ông thì cao gần gấp rưỡi tôi và to con như một cầu thủ football. Vì vậy tôi chỉ tinh nghịch "chơi kê" cho vui. Sau một lúc ăn uống, tôi hỏi thăm Alex về cô H, dù rằng tôi đã đoán biết trước những gì đã xảy ra. Ông bảo:
- Cathy, tôi quá già so với cô ấy. Tôi lại bị tật bệnh liên miên. Vả lại văn hoá và phong tục tập quán quá khác biệt. Chính Cathy ở đây đã gần bốn năm mà Cathy vẫn chưa quen với thuần phong mỹ tục của xứ này. Làm sao tôi có thể đảm bảo cho cô ấy được hạnh phúc ở đây? Hơn nữa những cảm giác của tôi ngày nào chỉ là tạm bợ mà thôi...

Khi ra về, tôi mới để ý thấy dáng ông lọm khọm như một cụ già cần gậy chống. Một Alex khỏe mạnh rắn chắc của mấy năm về trước đã biến mất. Thời gian thay đổi mọi thứ.

oOo

Hai tháng sau đó, ông Alex gọi điện thoại báo cho tôi biết ông sẽ về Việt Nam và hỏi tôi có nhắn gởi gì cho người thân hay không. Ông ta còn tỏ ý hối hận là quan hệ giữa tôi và con trai ông chẳng tiến triển đến đâu. Tôi bật cười trước lời than van của ông ta và bảo:
- Con ông có tiêu chuẩn của con ông. Sao lại lấy tiêu chuẩn của ông mà chọn bạn cho con ông? Vả lại tôi chẳng có ý gì đâu.

Tôi không hỏi xem ông có định ghé thăm cô H hay không. Tôi chỉ tiển ông đi với lời cầu chúc bình an.

oOo

Tôi đến thăm bà Maria vào một ngày đầu năm. Vẫn hai chú chó nhỏ quen thuộc, dù vẻ già nua đã hiện rõ trên lớp lông dài lụ xụ, vẫn chú ngựa già trong chuồng ngựa sau nhà, vẫn bãi cát sa mạc hoang vu xinh đẹp chung quanh căn phòng ăn nhỏ hẹp. Khung cảnh ít thay đổi song bản thân bà Maria đã thay đổi. Bà trông như một bà cụ trong chiếc áo choàng lông. Nét mặt của bà rất mệt mỏi, giọng nói của bà run rẩy thấy rõ. Bà kể rất nhiều chuyện về Alex. Tôi cắt ngang:
- Maria, tôi nghĩ là bà luôn luôn yêu ông Alex. Ðáng lý ra hai người nên sống chung với nhau...

Bà Maria cắt lời tôi:
- Cathy, cuộc sống độc lập tuy là buồn nhưng sẽ tránh được những va chạm không cần thiết. Vả lại, tôi đã có chó và ngựa, sách vở là những nguồn tiêu khiển thì cũng không đến nổi chán lắm. Tôi nghĩ để Alex là bạn thân thì tốt hơn là để y làm một người tình của tôi...
- Vậy những khi đau ốm, ai sẽ lo cho bà?

Bà cất tiếng ho rồi mỉm cười nhìn tôi trêu chọc:
- Nếu tôi đau ốm sẽ có những người như Cathy lo cho tôi...

Tôi lắc đầu cười. Tôi cũng như bà, yêu thích nếp sống độc lập. Nhưng cái gì sẽ xảy ra tôi không đoán trước được. Song tôi biết rằng những tình cảm mà tôi dành cho bà sẽ không bao giờ thay đổi vì nhờ có bà tôi mới biết được nhiều điều trong những ngày bỡ ngỡ với cuộc sống tha phương.

Ngồi ở phòng ăn, tôi lại ngắm nhìn vùng sa mạc mênh mông qua cửa sổ. Cuộc sống ở đây thật bình lặng, hiền hoà. Cuộc sống của những con người độc lập...



L ư N g ọ c D u n g


Image


24494


Image

t i ế n g . v ọ n g .c ủ a .b i ể n .
________________________________________________________________________




Tôi yêu biển. Biển bao trùm tất cả mọi sinh vật. Biển âu yếm hát ru tôi ngủ trong những chiều vàng hanh nắng. Biển vô thủy vô chung. Biển là Mẹ là Em là tất cả. Tôi chỉ biết có biển. Tiếng nói của biển là tiếng nói của chính lòng tôi. Còn tiếng nói của cuộc đời, đối với tôi thật là lạ lẫm.

Tôi xa biển xa Mẹ xa Em từ một dạo mùa hạ. Nắng hạ đi, mây trôi lang thang cho hạ buồn... Biết đâu tìm lại tiếng sóng vỗ rì rào êm dịu của Thái Bình Dương ngày nào ở một vùng sa mạc khô khan như thế này!

Một bà cụ trước kia làm nghề chèo đò trên dòng Trà Khúc mỉm cười nhìn tôi. Bà bảo: " Cháu hãy tìm đến dòng Rio Grande. Ở đó cháu có thể hiểu được lời ru của biển." Rio Grande, một dòng sông hiền hoà chứa đựng rất nhiều cặn bã của chất thải công nghệ. Ðã lâu lắm rồi, tôi có xem một bức ảnh rất đẹp chụp hình một dòng sông len lỏi giữa hai hàng cây lá vàng rực rỡ của mùa thu.

Trong hình ảnh cái gì cũng đẹp hơn hoặc xấu hơn trên thực tế. Dòng sông đó trên thực tế cũng không còn vẻ nên thơ mỹ miều của hình ảnh. Mùa đông. Những hàng cây trụi lá. Dòng nước đen đầy cặn bã và chất phế thải. Nhưng nó chứa đựng những gì thật nhất. Nước.
- Dòng sông này quá nhỏ hẹp. Không có âm thanh rì rào của biển. Không có mặt nước mênh mang vô cùng tận của đại dương. Không có chiều sâu thẳm của lòng biển vô cùng tận.

Nghe tôi phàn nàn, bà cụ mỉm cười cất giọng hát:
- Ngủ, ngủ đi con. Mẹ ru mà con ngủ. Năm canh chày, mẹ thức đủ năm canh...

Tôi nhắm mắt như trẻ thơ thiếp đi trong cơn mộng diễm ảo. Nha Trang. Từng đợt sóng xanh biếc êm ả vỗ về bãi cát trắng phau tinh khiết. Biển ngập nắng. Màu của biển cũng là màu xanh vời vợi của bầu trời. Tôi cầm một chiếc vỏ sò múc nước biển đem lại khoe với bà cụ Bà cười nhẹ và bảo:
- Cháu hãy nhìn kỷ chút nước biển này. Biết bao điều kỳ diệu chứa đựng trong đó, bao động thực vật. Nhưng màu nước này sẽ không xanh mát như nước của biển trước mắt cháu bởi vì với cái nhìn nhỏ hẹp, sự vật sẽ không còn vẻ đẹp tự nhiên vốn có của nó. Cháu hãy sống như trẻ thơ đứng trước biển lấy vỏ ốc mà đong lường sự to lớn của biển, hãy mở rộng lòng bao dung với cuộc đời như tấm lòng của biển đối với vô vàn loài vật mà nó bảo bọc chở che.

Một giấc mơ tuyệt vời của cuộc đời! Chỉ là một giấc mơ mà thôi và cũng là giấc mơ của chính cuộc đời tôị Trong tôi mãi là hình ảnh của biển mênh mông. Biển của những câm nín thầm lặng. Biển của những ngày dông giô Biển của Mễ Biển của những nhung nhớ diệu kỳ.

Biển nhớ. Khi tôi nhớ Mẹ, Em thì cũng là lúc Em gởi cho tôi một lá thư. "Lá Thư Ngày Tết". Dư âm của giọng hát ngọt ngào của Em như vang vọng mãi trong lòng tôi: "Ngày Tết đến, được thư Anh là niềm vui bất ng Ngày Tết đến, rất nhớ Anh tựa một nổi nhớ nhà. Nhớ tiếng pháo giờ giao thừa, lòng rộn ràng mong đón xuân qua. Những tiếng hát từ cõi lòng, đàn trẻ mừng như lá như hoa... " Em chỉ đề vài chữ sau bức ảnh: "Gởi cho anh chút hương vị của biển." Hình của biển. Biển Nha Trang lộng giô Thái Bình Dương. Biển của quê hương thân yêụ Biển của chiều sâu vô cùng tận với những bí ẩn muôn đời. Biển giản đơn song vô cùng khó hiểu. Biển và cuộc đời vốn không hai không khác. Chỉ có biển...

Tôi xa biển, có lẻ là vĩnh viễn. Nhưng tiếng sóng biển hay tiếng nói thật sự của cuộc đời sẽ luôn luôn tồn tại trong chính tôi. Ðó là thứ tiếng nói chân thật, giản đơn của biển cả mênh mông. Tiếng của Mẹ. Tiếng vọng của biển...



L ư N g ọ c D u n g


Image


25179


Image

h ã y .n g ủ .y ê n .m ặ t .t r ờ i .
________________________________________________________________________



Bé níu cánh tay mẹ hỏi:
- Mẹ ơi, tại sao lại có ban đêm và ban ngày? Tại sao banngày thì sáng, ban đêm lại tối?
Mẹ mỉm cười âu yếm trả lời bé:
- Ồ, mặt trời chiếu sáng ban ngày. Nhưng mặt trờicũng cần ngủ ban đêm nên ban đêm thì tối và ban ngày lại sáng. Có ban đêm và ban ngày để chúng ta và mặt trời có thể ngủ nghỉ.
Bé ngây ngô tiếp:
- Mẹ ơi, thế khi mặt trời đi ngủ chúng ta đừng đánh thức ông ta, để ông ta ngủ say thì chúng ta cũng ngủ được lâu hơn phải không mẹ?
Mẹ cười nhẹ bảo:
- Ừa, đúng đó con.

oOo

Bé giờ đã lớn khôn đủ để hiểu rằng câu chuyện với Mẹ về giấc ngủ của mặt trời chỉ là một trò đùa trẻ con. Tuy vậy, câu chuyện đó vẫn tồn tại mãi trong trí nhớ của bé vì đó là kỷ niệm còn sót lại của Mẹ. Chỉ một năm sau lần trò chuyện về giấc ngủ mặt trời đó, mẹ bé đã mất vì bịnh lao. Lúc đó bé mới năm tuổi. Những lần bé nhắc lại cho bố về mặt trời, chim chóc, với những ý nghĩa thật trẻ con mà Mẹ đã giảng giải, thì bố đều cắt ngang: "Con chỉ biết chuyện nhảm." Thế là bé đã nín lặng và thế giới của bé dần dần đóng kín, chỉ còn hình ảnh của Mẹ và bé. Mỗi buổi sáng, khi thức dậy, bé đều nói nhỏ: "Chào mặt trời của Mẹ" và khi bé đi ngủ, bé đều nói: "Hãy ngủ yên nhé, mặt trời của Mẹ." Thói quen này bé vẫn không bỏ khi đã lớn. Bé nâng niu trân trọng từng kỷ niệm đã có với Mẹ và xem đó là những giờ phút thiêng liêng nhất đời mình. Chính vì vậy mà hình ảnh mặt trời với giấc ngủ trẻ thơ luôn ở trong lòng bé.

Vì mất Mẹ và vì bố của bé đã không chịu tìm hiểu, tận tình săn sóc con mình, từ một đứa trẻ liếng thoắng, bé đã trở nên lầm lì ít nói. Dường như không ai có thể hiểu được bé, trừ Mẹ. Bé thường im lặng một mình tưởng tượng đến những câu trả lời mà Mẹ có thể nói với bé nếu Mẹ còn sống. Bé cô lập mình bằng hình bóng tình thương của Mẹ. Ðối với bé, Mẹ là một thiên thần thật sự từ thế giới cao vợi hơn hẳn thế giới loài người. Mẹ đã đến chăm sóc bé và kể cho bé nghe hằng muôn ngàn chuyện cổ tích. Mỗi lần đọc truyện, làm bài hay một mình chơi với đồ chơi, bé luôn như trò chuyện với Mẹ. Trong ánh mắt của mọi người, bé cô độc lắm và không ai hiểu được bé cả vì khó mà trò chuyện được với bé quá ba câu. Song trong lòng bé, bé tự hào nghĩ rằng bé luôn được bảo bọc trong tình yêu của Mẹ, cả bố cũng không biết rằng Mẹ yêu bé đến thế!

oOo

Bác sĩ Trung ngồi nhìn cô gái Việt mới được đưa vào điều trị trong khu trị liệu những bệnh nhân bị chứng mẫn cảm (depression). Hồ sơ bệnh lý cho biết cô gái mới mười tám tuổi, là một học sinh giỏi của trường trung học Monzano. Cha mẹ cô gái đã kể rằng gần đây, cô rất khác thường, hay nói năng lảm nhảm những điều trong thiên văn học, và gần như không chú ý đến việc ăn uống ngủ nghỉ. Họ đưa cô vào đây vì khám phá ra cô có ý định tự sát. Họ than phiền rằng từ nhỏ, cô vốn không để ý và không chịu trò chuyện với những người khác ngoài việc ôm mấy cuốn sách vở và các mớ đồ chơi đã cũ kỷ. Cô đã từng trốn học đi ra khu nghĩa địa mà theo như cô nói với họ là để tế hương hồn của mẹ cô. Họ đã mặc kệ cho cô muốn làm gì thì làm.

Cô đang ngồi trên một băng ghế, mắt đăm đăm hướng về bức tường đối diện, như thể quên hết mọi thực thể tồn tại chung quanh cô. Gương mặt cô tiềm ẩn một nét buồn man mác. Cô chỉ mặc một chiếc áo thun và quần jean, rất đơn giản, lộ rõ phong cách học trò, khác hẳn với cách ăn mặc sang trọng của cha mẹ cô. Trông cô nhỏ nhắn rụt rè và lạc lõng trong thế giới ở đây. Một y tá lại gợi chuyện cùng cô bằng tiếng Anh:
- Why are you staring at the wall like that? Are you talking to somebody?
Cô im lặng phớt lờ câu hỏi của cô y tá và vẫn ngồi bất động. Một vài bệnh nhân đi ngang nhe răng cười thân mật với cô. Cô cũng im lặng.
Các y tá và các công tác viên xã hội lắc đầu nói với bác sĩ Trung:
- We tried, but she has never opened her mouth here. She eats, drinks and goes to sleep like a normal person, but she seems really lost.
Một y tá khác nhận xét:
- She looks like a lost bird in the paradise!
Bác sĩ Trung buồn bã gật đầu thừa nhận.

Trung là bác sĩ tâm lý học thực tập ở bệnh viện này đã được một năm. Hàng ngày, Trung phải tiếp xúc với không biết bao nhiêu bệnh nhân tâm thần bị chứng mẫn cảm. Họ đều có chung một đặc tính là rất buồn. Họ được đưa đến bệnh viện vì những thái độ khác thường sau những cơn sốc trong tình cảm, việc làm hay cuộc sống gia đình. Trung biết, các bác sĩ sau khi chẩn đoán từ các triệu chứng, đều viết toa cho họ các loại thuốc có thể kềm chế sự bộc phát quá mức của những tính cách bệnh lý và đề nghị họ tái khám theo định kỳ. Nhưng lần này, Trung quyết định phải làm theo ngoại lệ, có lẻ vì cô gái Việt kia vốn cùng nguồn gốc với anh. Anh tỏ ra chú ý đến yếu tố cô gái đi ra nghĩa địa để tìm hương hồn của Mẹ cô trong khi Mẹ cô đã mất từ lúc cô mới được năm tuổi. Anh tìm phone. Anh gọi và nói chuyện rất lâu cùng gia đình của cô bệnh nhân đồng hương bé nhỏ.

oOo

Lilian, cô bệnh nhân người Việt đến ngồi trước mặt Trung. Cô đã bắt đầu nói chuyện sau các liều thuốc tiêm.

Tuy vậy, ánh mắt cô vẫn xa vắng mênh mông. Trung bắt đầu hỏi chuyện cô bằng ngôn ngữ mẹ đẻ của mình:
- Em buồn lắm vì nhớ Mẹ em có phải không?
Cô gật đầụ Trung đã quyết định mổ xẻ vết thương lòng của cô gái cho tiệt dứt căn bệnh:
- Em có thể cho tôi biết về Mẹ của em không?
Cô gái đưa mắt nhìn anh và nói một cách châm rãi:
- Mẹ là mặt trời, Mẹ ở khắp nơi.
Anh tiếp:
- Có phải em thường hay trò chuyện với Mẹ em không? Ngay cả những khi em học hành và ngủ nghỉ, phải không?
Cô giật bắn người như ai đó vừa chạm vào thế giới thiêng liêng của đời cô:
- Sao ông biết?
- Mẹ ruột của em đã chết lâu rồi, khi mà em vừa năm tuổi. Làm sao mẹ có thể nói chuyện với em được? Chỉ là em tự tưởng tượng ra thôi, em có hiểu không? Không có một bàn tay vô hình nào theo em cả.
Cô bé ngồi im lặng can đảm lắng nghe sự thực đau đớn mà Trung lột tả. Trung hỏi tiếp:
- Em tự tử cũng là vì em nghĩ rằng em sẽ gặp được mẹ em, có phải không?
Lilian im lặng gật đầu. Trung quyết định đi xa hơn vì anh không muốn sau khi rời viện Lilian lại có ý định dại dột. Anh nói một cách trầm tĩnh như một ông anh nói chuyện với một đứa em:
- Em có biết là làm như vậy là điên khùng lắm không? Em chẳng có thể gặp được mẹ em. Em phải biết là mình đang sống. Mẹ em, nếu vẫn còn đâu đây, sẽ đau buồn thế nào khi biết em có ý định dại dột dường ấy. Em phải biết đến trách nhiệm của một con người...
Nước mắt đổ dài trên gương mặt Lilian. Cô vội đẩy ghế bỏ đi về phòng mình sau khi nói trong nước mắt:
- Xin lỗi ông...

oOo

Sau hai tuần nằm viện, Lilian được đón về nhà. Bác sĩ Trung đã dùng phương pháp tâm lý trị liệu hơn là dùng thuốc men để giúp Lilian hồi phục lại. Anh là người duy nhất đã hiểu rõ vai trò của mẹ ruột Lilian đối với cô. Anh đã giúp gia đình Lilian hiểu được điều đó và anh cố gắng giúp cô hiểu được thực tại của thế giới vật chất. Cô bé đã chấp nhận sự thật đau buồn rằng chính mình là người có bệnh và cần phải đổi thay và rằng mẹ mình thực sự không phải luôn luôn ở với mình mọi nơi mọi lúc.

oOo

Hôm nay là ngày giỗ mẹ Lilian. Gia đình cô tổ chức một buổi giỗ long trọng để Lilian được vui. Bố cô và mẹ kế đã nhận ra rằng cần phải làm cho cô sống vui vẻ thì bệnh của cô mới không tái phát. Lilian cũng góp mặt cùng gia đình. Song chiều đến, cô trở về phòng mình, trở lại với thế giới quen thuộc của Mẹ và Lilian bé bỏng ngày xưa. Ngắm nhìn ánh hoàng hôn đỏ rực dần tắt ở cuối chân trời, cô nói nhỏ trong tĩnh mịch, như với Mẹ và với chính mình:
- Mặt trời, xin Người hãy ngủ yên vì Mẹ đã ngủ yên. Xin Người đừng đánh thức Mẹ dậy vì nếu Mẹ biết được Lilian của Mẹ đã mang bệnh vì nhớ Mẹ, Mẹ sẽ đau lòng lắm. Thật ra, ánh mặt trời thật sự của Lilian đã tắt vì bịnh tật... Mẹ ơi. Xin mặt trời trong một ngày mới đừng đánh thức cơn bệnh của con...

Lilian tắt đèn, tìm chăn đắp. Cô thiếp dần vào giấc ngủ. Trên đôi mắt nhắm nghiền của khuôn mặt nhỏ xinh, hai dòng nước lệ chảy dài...



L ư N g ọ c D u n g


25679 top -
h ã y n g ủ y ê n m ặ t t r ờ i
1, 2
_______________________________________________
Tình Thơ Mùa Thu - thơ - Hoàng Thy Mai Thảo _______________________________________________

Image

Dưới ánh trăng thu lẻ bóng hình
Ta ngồi đợi mãi lúc bình minh
Chờ cơn gió nhẹ mơn ngàn nắng
Tự hát ru mình mộng nhân sinh

xem tiếp...

_______________________________________________
Ngữ... - văn - Phạm Chi Lan _______________________________________________

Image

Ðôi khi, thời tiết khí trời đem đến cho tôi những ngày sầu mang mang, chỉ thấy trống vắng và lâng lâng khi nhìn mầu nắng quái thoi thóp lấp lánh trong một vòm cây. Vài con chim về ngủ sớm trên cành, và những gợn gió nhẹ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Về Từ Vô Vọng - nhạc - Hoàng Đình Bình _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Thu Hồng Một Thuở - ảnh - violetdehue _______________________________________________

Image


xem tiếp...