THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image


h o a..a n h..t ú c

____________________________________________________________


Tôi nói với chàng, người đàn ông tôi yêu lúc bấy giờ, rằng em ưu tiên dành cho anh tất cả những cái lần đầu. Sự rung động lần đầu , nụ hôn say đắm lần đầu, chuyện thiêng liêng trọng đại ấy lần đầu. Lần đầu. Có gì đặc biệt ở lần đầu chứ. Có gì khác biệt giữa lần đầu và lần thứ ngàn lẻ một. Đàn ông họ nghĩ thế nào về cái lần đầu của họ, của người đàn bà cho họ? Sự khác biệt của hai phái giống: Đàn ông không quan tâm lắm đến cái lần đầu. Người con gaí: không thể quên được lần đầu. You have no second chance to make the first impression.

Hôm đó trên đồi xuân đang nở ngát, tôi hái những cánh poppies mầu hồng nhạt bó thành một bó nhỏ. Tôi cầm gượng nhẹ sợ làm nát những cánh hoa mỏng manh. Người đàn ông ôm tôi vào lòng. Cái ôm quá chặt và nụ hôn quá lâu làm những cánh hoa rời khỏi tay tôi rớt xuống đất lúc nào không hay.


____________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


23643



Image


t r ê n..t ả n g..s ớ m ,
n g h ĩ..v ề . . ...

____________________________________________________________


Một

Cái thói giang hồ vặt khiến anh bị tống cổ ra khỏi trường trung học. Không sao, bị đuổi học cũng chẳng phải là điều lớn lao gì! Bè bạn đã thưa dần. Những vòng thép gai xé vụn đường phố. Chiến hào cắt nát mặt vỉa hè (mà buổi chiều, sau mưa, các cô bé trường nữ bên kia hay thả thuyền giấy chở đầy xác lá me trên giòng sông con zig-zag). Sách vở tán hồn nửa khuya, khi thành phố co ro hứng pháo. Những chuyến xe mang về bụi xám miền xa hấp dẫn anh hơn. Có những vùng đất quê hương mà anh còn mơ hồ trong trí tưởng.

Rồi cái khuôn viên bé nhỏ trường luật cũng chẳng giữ được chân anh. Giảng đường cá hộp. Anh cọc cạch đạp xe bốn mươi lắm phút từ phố Cây Gõ chỉ để loanh quanh tội nghiệp bên tách cà-phê-xe-đẩy của mẹ con cô bé Gia Long. Anh lại hay bị lạc đường. Với anh, tốt nghiệp đại học có lẽ dễ dàng hơn thuộc lòng đường ngang nẻo dọc thủ đô. Và anh lại nhớ mùi dầu cặn gây gây, tiếng máy tàu xình xịch trên những con sông trôi man mác lục bình. Vẫn còn đó, những mảnh trời quê hương mà anh rất mơ hồ trong trí tưởng.

Nhưng kể cũng bất bình thường nếu ngao du đến cái xó xỉnh kia. Quân trường Trần Quốc Toản! Anh của thằng bạn anh là huấn luyện viên của quân trường này. Thế là anh dụ thằng bạn cắm chân đôi ngày ở vùng cát đó. Cô bé mang bảng tên Nguyễn Thị Kim Duyên trong một trưa tháng năm trên con phà Cổ Chiên ấy đã xui anh, trời hỡi, làm thơ.

Áo trắng xuống phà qua bên kia sông
Gió tháng năm về Cổ Chiên trắng sóng
Ðường đến cổng trường đường buồn mênh mông
Nắng bụi mưa bùn: Kiến Phong, Kiến Phong

Áo trắng vào trường áo trắng thôi bay
Bên này cổng trường còn hương hoa lài
Trống vỡ thinh không, vỡ trời thơ dại
Em mang vào trường hương ủ tóc mai
(Kim Duyên - 1968)


Ôi, thương sao cái ngốc nghếch đầu đời! Cái thời mà vốn liếng còm cõi của anh chỉ là một mớ tự mãn ngôngnghênh vô lối.

Nhưng cũng đâu có gì đáng viết, phải không L.?


HAI

Con sông Cổ Chiên ấy chảy bọc phía sau quân trường. Buổi chiều khóa sinh có thể ra tắm giặt trên những bãi nông. Họ dặn anh đừng bơi lạc vào lõm nước xoáy khuất sau bờ sậy. Hoa phượng tháng năm nở đỏ trời. Kể cũng lạ nếu người ta trồng lắm phượng ở đây. Phượng bay mê mệt sân cờ có tượng người anh hùng tuổi trẻ bóp nát quả cam. Phượng rơi tấm tức lối nhỏ trại gia binh. Phượng trải lưa thưa những bãi tập dọc đường xuôi Hồng Ngự.

Ðúng bảy năm sau, có một chuyến xe lạ lùng trong đời anh. Chuyến xe đưa bọn anh đi nếm một cái thứ gọi là "cải tạo". Ðoàn xe bít bùng nêm chặt cả ngàn con người sa cơ, hướng về một nơi không ai rõ trước. Lâu lâu anh vạch hé tấm bạt dày để biết rằng đoàn xe hãy còn băng lướt qua ngút ngàn ruộng lúa miền Tây, rồi lơ mơ ngủ gà ngủ gật. Anh mới hăm lăm mà! Lứa tuổi người ta chỉ cuồng tin ở mình. Lứa tuổi người ta cứ nghĩ rằng cái chết thật xa vời và tổng số những bất hạnh trong đời không đắng cay hơn một giọt rượu.

Xế chiều anh được đánh thức. Những tên cán binh Việt Cộng mặt mũi non choẹt lùa bọn anh xuống bãi cát còn hâm hấp nóng. Rồi lời phủ dụ về "chính sách khoan hồng". Anh chới với trước cảnh trời cảnh đất. Giày sô, áo trận nằm vương vãi bên màu phượng nát tan. Phía xa xa, người anh hùng tuổi trẻ vẫn đang nắm tay bóp nát quả cam. Xa hơn, khu trại gia binh ủ rũ xác xơ như vừa trải qua một cơn lốc xoáy. Ngoài kia, con sông Cổ Chiên ấm ức trắng sóng. Con sông anh đã quen từng bãi cạn bờ sâu những lần dẫn toán chiến đỉnh từ căn cứ mẹ nhập vùng hành quân. Không thể nhầm lẫn được. Quân trường Trần Quốc Toản đây mà!

Ðã có rồi, một điều gì để viết, phải không L.? Vậy mà anh chưa hề ...


BA

Cái lạnh cuối năm ấy thật khắc nghiệt. Khu trại gia binh năm nào tinh tươm là thế mà giờ đây mưa tạt gió lùa. Nơi anh nằm là đống cỏ khô trải trên nền đất ẩm. Một bạn tù già tặng anh một tấm nhựa mỏng. Người già lúc nào cũng chu đáo. Còn anh, mới hăm lăm mà! Cái tuổi người ta chỉ sở hữu được chút lòng kiêu ngạo vô tâm.

Dưới họng súng và lưỡi lê, những người tù lặng lẽ rào, đắp khu vực quanh mình. Nghĩ cũng buồn cười khi họ phải ra công làm kiên cố thêm cái nhà ngục đang giam giữ họ. Tù nhân phải đào giếng để lấy nước. Ở vùng cát đỏ này mạch nước sâu và hiếm. Hóa ra, giếng chỉ để hứng nước từ trời. Sau mưa, những giòng nước đổ vào đấy rác, bùn và những chú nhái xanh xểnh chân, vô phương đào thoát. Tắm giặt nước ấy. Ăn uống cũng nước ấy! Ðường ra bờ sông cũng bị cấm ngặt. Từ hôm có một người tù già chết đuối. Ông ấy định bơi về phía cù lao bên kia, nơi bọn anh nghe phong thanh hãy còn một số tay súng cầm cự. Cái lõm nước xoáy, mà anh vừa nói ở trên, đã chận đường ông ấy! Ðến bây giờ anh vẫn còn bàng hoàng mỗi khi nhớ lại gương mặt dị khốc của người đàn bà tháng tháng vẫn lặn lội hỏi han tin xấu của chồng. Không hiểu bằng cách nào, từ một nơi xa, bà biết rằng ông đã chết. Nhưng phải rất lâu về sau này bà ấy mới biết thêm rằng bọn anh đã chôn cạn ông ấy dưới những ruộng mía dọc con đường đi Hồng Ngự. Mộ ông ấy bị san bằng và mấy tuần sau mất dấu giữa ruộng mía bạt ngàn.

Một người tù trẻ cũng vừa cắt mạch máu tay. Anh ấy nằm ngủ dưới cánh đồng khoai. Nhưng đâu đã được yên phần! Anh ấy vẫn thường xuyên là tấm gương để mấy tay quản giáo cho một ví dụ về lòng hoài nghi vào "chính sách khoan hồng của cách mạng."

Cũng có những người tù mà anh không biết nằm lại ở đâu. Nửa đêm họ được lệnh dời trại. Họ cần "một nơi cải tạo khác, một phương pháp giáo dục khác." Bọn anh chỉ được "đả thông" lờ mờ như thế.

Có nhiều điều để viết quá, phải không L.? Vậy mà anh chưa hề...


BỐN

Anh, gì thì gì, phải tồn tại cái đẩ Mà muốn sống sót thì không thể dựa vào "chế độ 5 lạng" cho tù. Cái 5 lạng đã được cắt xén gọn ghẽ thêm bởi những tên cai ngục quân quản. Hãy còn đó những cọng rau lẫn lộn sâu, giòi. Ôi, có một thời như thế! Ễnh ương, rắn mối lần hồi biến mất trong sân trại tù. Cả những chú nhái xanh bé như ngón tay út, ốm đói như bọn anh, hay hí hửng nhảy đớp cả những tàn thuốc vụn.

Và đã sống thì cũng phải vui tí chứ! Anh hì hục đẽo được một cây đàn bầu. Lỏi dây điện thoại cộng hưởng với chiếc lon rỉ cho những âm thanh tấm tức nát lòng. Còn cây đàn ghi ta thùng đạn phóng đi những hợp âm phẫn uất vỡ tai.

Buổi tối anh ngồi họp tổ với những chiếc răng đau. Bọn quản giáo nhai đi nhai lại cái quan niệm mỹ học khập khiễng của Ăn-ghen, Các Mác. "Ngục trung ký" của Hồ. "Máu và Hoa" của Tố Hữu. Ðôi khi cũng có chút "hương xa". "Thép đã tôi thế đấy" hay, khá hơn, "Sông Ðông êm đềm". Anh ngồi, nhớ muối. Anh ngồi, thèm đường. Anh ao ước từng hạt cơm khô. Anh mơ tưởng từng nhành rau đắng. Anh bồn chồn thương về một góc biển. Anh bứt rức cảm vọng một phiến trời.

...
Ðể một ngày anh về
Bỏ lại sau lưng những chòm sao nhí nhảnh
Mặt trời qua xích đạo chói chang
Ngọn đèn biển kiêu căng đón gió đầu ghềnh
Chú ốc mắc cạn ngủ vùi bên kè đá
Chập chờn mơ giấc đại dương xanh

...
Ðể một ngày anh về
Có khi thèm chút muối
Liếm cánh tay lấm tấm mồ hôi
Hai ký gạo mang cho con ở trại tập trung
Mẹ bán đâu đó dọc đường số bốn
(Chủ nhật hồ - Phác thảo 1993)


Có quá nhiều điều để viết, phải không L.? Nhiều hơn là những lời tự sự. Vậy mà anh chưa hề...


NĂM

Anh vẫn nghĩ là ngòi bút anh còn cưu mang lắm nợ nần. Mà, nghĩ cho cùng, ai trong chúng ta lại không là kẻ mang công mắc nợ ? Với lịch s Thời đại. Với con người. Anh vẫn chưa viết gì về thời gian kinh khủng ấy!

Ðôi khi, anh thử tự bào chữa. Hãy cho là mình bất tài. Khổ nỗi, tài năng ở đây chỉ đứng hàng thứ yếu. Cái cần là một tấm lòng. Hay cứ tự nhủ là mình quá bận rộn? Chết chưa, cứ chạy thục mạng đến mãn đời cũng chẳng thể thỏa mãn hết nhu cầu vật chất. Hay cứ cho là bởi đã có người nói, viết rồi đi? Không, chưa đủ! Những tội ác mà Cộng Sản man rợ đã gây ra cho tổ quốc này nói hoài không hết! Những khổ đau mà bọn người vong bản đã đem lại cho dân tộc này viết mãi không vơi. Có lẽ chúng ta sẽ dễ dàng tha thứ cho những ai mang đến cho đờita một bi kịch cá nhân. Nhưng đây lại là thảm kịch chung cho cả một thế hệ, mà sau khi thoát ra cơn bệnh ngặt nghèo, thân thể quê hương chắc còn nhiều di chứng.

Thế nên tất cả những lý do đưa ra chỉ là để khất nợ dần hồi. Anh vẫn nghĩ nếu không viết được những điều kia ra, đời đời anh vẫn còn nặng mang món nợ ân tình nào đó.


NĂM BIS

Anh đang sống trong một thành phố hiền hòa. Nhưng cũng không thiếu những điều quái đản. Một sớm đẹp trời, thả xuống phố, anh phát hoảng thấy có những đồng hương quen mặt đã, hô biến, trở thành những chính khách trứ danh. Người "tham gia nội các" thì cỡ quèn cũng là tổng, thứ trưởng. Hoạn lộ rỡ ràng! Người "trở lại quân đội" thì bét hạng cũng mang hàm trung, thiếu tâ Binh nghiệp thênh thang! Ngành giáo dục cũng lên gân, rỉ rả ai cũng là giáo sư, tiến sĩ. Học vị xuất chúng! Những tin tức tốt lành bay về tới tấp từ ...quán biên đình. Giờ G sẽ cắm cờ ta trên thành phố mẹ! Ngày N sẽ tiếp quản tòa đại sứ giặc ở thủ đô
cha! Hỏi ra mới bật ngửa là đám nhi nhô vừa túm được túi áo của một... "anh hùng lập quốc".

Chiếc đèn cù lại quay. Cuộn băng nhão lại phát. Lũ âm binh nhảy ra tung tóe từ ống tay áo tên thày pháp. Mặt mũi tên thày pháp thì cứ mờ mịt khói nhang.

Lúc đầu, anh vẫn nghĩ, đây chỉ là chuyện đùa chơi. Xứ sở tạm dung này vốn hiếm nụ cười. Nhưng đến khi người ta tìm vai, sắm trò cho các mẹ các em thì anh mới vỡ lẽ rằng đây là chuyện ... đùa thật. Và là đùa dai! Ðùa chí tử!

Biết là nếu so sánh một con chuột nhắt với con quái vật khổng lồ thì có lẽ lắm điều không ổn, nhưng anh đã tìm thấy ở cả hai có những điểm tương đồng. Cái thủ thuật lập lừa lưu manh và cái tráo trở nhổ, liếm. Cái ngổ ngáo huyênh hoang vặt ý, trói lời người. Có những điểm gần gũi trong cái phong cách của "tướng công" 1996 với tên giặc già 1930.

Trong một giây nổi hứng, tay tổ CS Lê-nin phun vào mặt đám lâu la rằng: Ngu dốt + Nhiệt tình = Phá hoại. Nghe được! Anh không nghĩ rằng tất cả những gì Cộng Sản để lại đều phải vất đi. Ít ra câu này cũng còn có chỗ xài được. Ðến đây thì có lẽ một ít tay chơi hung hãn muốn chụp cho anh cái mũ Cộng Sản, hoặc vài tay chầu rìa thập thò muốn ném ngay cho anh vài cái thư đen. Có sao! Dù thế nào đi nữa thì ... "ở đâu ta cũng vẫn tàng tàng."

Nhưng không thể phí thêm chữ nào cho cái chuyện tào lao này, phải không? Anh sẽ không viết gì thêm. Nếu những tay bên kia không khuyến khích.

Có lẽ chỉ cần nhắn nhủ với tuổi trẻ rằng niềm tin không phải là thứ vốn liếng bất tận. Tôi đang khổ sở nhìn các em phí phạm. Tôi sẽ đớn đau một ngày nào các em khánh kiệt niềm tin. Thế thôi, cũng đủ, phải không?


SÁU

CL mến,

Ðêm qua anh đọc trên phôn cho anh H. nghe lá thư Văn Học Nghệ Thuật trên internet của L. (số 343 Nov. 7, 1997). Lá thư có 5 ý thì anh ấy tán thưởng 5 lần. Vậy mà anh chưa tha! Tật anh vẫn hay mè nheo như thế! Anh đọc lại lần thứ hai để anh ấy mười lần tán thưởng. Anh ấy lúc nào mà chẳ dễ yêu!

Còn anh, những gì L. viết anh đều đồng cảm và hầu như anh đã thuộc lòng. Nhưng sao kỳ, L....Trong buổi sớm nghĩ rời này anh lại muốn sửa lại lời thư L. một chút, có lẽ chỉ để giữ gìn riêng. "Thi sĩ là người của thế giới này. Anh đã từng quan niệm chân xác như thế. Nơi chốn đích thực của nhà thơ ở đâu ? Nhà thơ phải tự trả lời..."

Nhớ CL đã hứa là sẽ viết một cái gì đó để anh em bên này đọc rồi đấy nhé! Ðừng "thử viết", L.! Hãy cứ viết thật đi! L. giỏi tiếng Việt hơn anh nhiều. L. giỏi hơn anh nhiều thứ, anh biết! Hơn nữa, như anh đã nói, đây, chỉ cần một tấm lòng. Mà tâm hồn L. thì, anh cũng hiểu, dịu dàng đằm thắm biết bao nhiêu!

CL rất thân,

Cho dù ngày ấy, lúc anh đang sống chết chênh vênh bên những cành phượng đỏ trời trong trại tập trung thì em mới chỉ là cô bé mười ba, còn bỡ ngỡ lập đời trên một đất nước mênh mông xa lạ...


____________________________________________________________
n g u y ê n n h i


Image


23844



Image


c h i m..đ ị a..đ à n g

____________________________________________________________


tặng Barbara, người luôn cười trên sự đau khổ của chính mình,
người đi vào giấc ngủ vĩnh cửu với giấc mơ đẹp nhất.



Một hôm, ông ta đem về một cành hoa hình dáng kỳ lạ trong chiếc bình sứ mầu đen. Ðó là đầu một con chim có mào xanh, chim ngửa cổ nhìn trời một cách thê thiết thành khẩn. Vẻ lạc loài trong một nơi chốn xa lạ, nó chìm lặng và ẩn nhẫn chờ đợi, hoặc đang nói gì với khoảng trống trên cao nơi nó đang hướng mặt bày tỏ. Ðây không phải vườn thượng uyển nơi nó đã được sinh ra. Một loài chim từ thế giới khác thoát thân thành giống hoa kỳ dị lạc trong khu vườn thời tiết bất thường, nơi có những điều vô lý như số phận mỏng manh của nó.

Tôi nhớ tôi khóc duy nhất có hai lần, không kể tiếng khóc lúc lọt lòng mẹ. Ðó là tiếng vỡ của buồng phổi, tiếng chào mừng sự sống. Tôi cất tiếng cám ơn mẹ (biết bà có nhận lời cám ơn của tôi?), cám ơn những kẻ đã có công đưa tôi vào đời, dù đó có phải là một trường hợp ngẫu nhiên, cùng với đám thuốc men của nhà thương thí nơi có những kẻ lăng xăng mở cánh cửa một đời sống đón nhận nó vào với lòng ngại ngùng.

Mẹ tôi không biết cha tôi là ai nên tôi cũng không cần thiết biết ông ta là ai. Một người đàn ông nào đó có khả năng truyền giống đến cùng lúc với những người đàn ông khác chẳng hạn. Hạt giống gieo vãi vào hoang địa trổ sinh hoa trái, một công trình kỳ diệu của đấng hóa công. Ðất mẹ cũng không để lại cho tôi chút di sản hoa mầu trong mùa kết trái. Tôi không giống một người nào bên dòng họ mẹ, ngay cả bà là người đã đưa tôi vào đời. Tôi là hiện thân của tăm tối và bất trắc đi qua cuộc đời bà? Tôi không giống mẹ, từ thể chất cho đến tính chất. Nếu không từ cửa lòng mẹ chui ra, có gì chứng minh tôi là con của bà. Mẹ vẫn bảo tôi là một cái vỏ trứng rỗng không nhân. Thật là ngu đần không biết hưởng cái êm dịu sung sướng do giác quan đem lại. Ðó là điều rộng rãi trời ban, còn lại những hạnh phúc khác người ta phải nỗ lực đi tìm. Cám ơn trời ban tôi không giống một ai bên mẹ, những con người khắc khổ nhỏ bé. Tôi cũng không biết thưởng thức một đời sống dễ dãi không ràng buộc không trách nhiệm, tự do như chim trên trời hay bông cúc dại ngoài đồng mặc kệ mưa nắng. Tôi cũng không biết chăm sóc thân xác, nguồn tài nguyên thiên nhiên mà một đứa con gái bất tài nào cũng có thể dùng khi không còn biết làm gì khác. Tôi nhìn tôi, một cái bóng ngồn ngộn sức sống với cử chỉ vụng dại tầm thường như mọi con người khác. Một hình nhân với những bộ phận có cảm giác và một khối xám đặc sệt điều khiển một hệ thống chi thể vô hồn. Một cái máy biết cử động và truyền thông phát đi những tín hiệu nhu cầu của nó để hoàn thành chính nó. Một cái gì thật gượng gạo miễn cưỡng trong thân xác này. Dường như sự cấu tạo còn quên xót điều gì trong tôi. Một vẻ mặt có sinh khí hay cặp mắt bớt u tối hơn? một cái đầu chứa đựng những hình ảnh bình thường, hay ấp ủ những chuyện vĩ đại trổi vượt mà người khác không thể làm? Ðầu óc tôi không có chỗ cho những chuyện quá to tát. Tâm hồn tôi không có ước mơ.

Tuy nhiên, tôi cảm thấy còn thiếu những điều khác. Tôi đã từng tưởng tượng, một đứa con gái nũng nịu xà vào lòng mẹ nó kể những chuyện ngớ ngẩn vụn vặt trong ngày, chuyện một gia đình êm ấm với đôi mắt hiền lành của cha và tình thương yêu của mẹ. Ðám em tôi ngoan ngoãn và sạch sẽ. Những chuyện bình thường của một xã hội thu nhỏ, nơi có tấm lòng rộng lượng và những tâm hồn mới khai mở còn phẳng lặng ủ nhiều hình ảnh trong sáng. Không có những mưu kế tính toán hơn thiệt của một cuộc lường đảo, không có những câu chửi rủa, không lời thóa mạ đời sống hay nguyền rủa số phận, không có cả tiếng rên rỉ nặng nhọc. Mẹ tôi bực mình mỗi lần nói chuyện phải ngước mắt nhìn lên mặt tôi, sao dáng dấp ngạo nghễ mà lại cúi gầm đầu hở con. Phải có khát vọng cao mới chiếm được những gì mà người ta không có. Người ta đây gồm có cả mẹ và những con người lầm lũi ra vô cánh cửa buồng tối tăm kia. Ðời sống trong cái khung rỗng với giấc mơ cũng không cao hơn một nóc nhà và những tiện nghi vật chất vụn vặt chung quanh nó. Tôi cao lớn hơn mẹ, chiều cao tăng trưởng cùng lúc với đời sống thu nhỏ trong một cái hộp tối tăm. Mẹ bảo tôi hợp thổ khí nơi naỳ, tôi lớn hơn trung bình những đứa con gái cùng xứ sở. Xứ sở tôi, một xóm nhỏ ô hợp cũng không kém cái khu chung cư nhiều thổ dân này, có điều họ cùng ngôn ngữ và biết nhân danh một chủ nghĩa lý thuyết nào đó để làm hại lẫn nhau. Tôi đã gặp những kẻ cùng xứ với cặp mắt lấm lét nhìn đời sống mới đầy ngờ vực đố kỵ, đồng thời khao khát một danh phận vẻ vang nơi đất của ngàn cơ hội này. Ước vọng của họ là những gì có thể trông thấy hay sờ mó được, những điều làm mọi giác quan của họ sung sướng. Nơi ấy bây giờ xa cách quá, mà tôi thì không có nhiều kỷ niệm đẹp hay một ấn tượng mạnh nào để ký ức tôi có thể tìm về trú ẩn nương náu. Cũng chẳng có gì để níu giữ nhớ thương, có chăng chỉ còn một nấm mộ hoang tàn của ngoại và hình ảnh duy nhất để tôi nhớ về là chiếc miệng cười móm mém của bà khi còn sống. Còn lại tất cả chỉ là máu lửa và sự dửng dưng.

Tôi gặp nó trên hè phố lúc mới bỏ nhà ra đi. Cũng không hẳn là bỏ trốn, vì tôi không trở về một nơi không có gì níu giữ. Căn chung cư chật chội đồ đạc lổn ngổn, căn phòng ít cửa thiếu ánh sáng nơi mẹ tôi dẫn không biết bao nhiêu loại người về dừng chân, lâu khoảng vài ba tháng, hoặc vài ngày, có khi chỉ vài giờ. Một hôm tôi quyết định không trở về nữa. Sự có mặt hay vắng mặt của tôi chẳng cần thiết hay ảnh hưởng tới ai ở đó. Tôi bắt đầu sống cuộc sống của tôi, mẹ tôi vẫn sống cuộc sống của bà.

Không biết liên hệ giữa tôi và nó gọi là gì, là tình bạn hay cao hơn bạn, hay một thứ liên hệ của kẻ khác phái có trách nhiệm hay ràng buộc nào đó cho nhau. Nó không có niềm tin vào đời sống, vì cuộc sống không chấp nhận nó hay ngược lại. Nó là một hình thái chưa được hoàn thành. Nhưng với tôi không có gì quan trọng. Quan trọng là những gì nó đã lo lắng chia sẻ với tôi. Tôi cũng không đòi hỏi gì ở nó, một đứa con trai cũng bơ vơ rách rưới lang thang không nhà như tôi. Gia tài nó là một chiếc xe gắn máy nổ lớn tiếng và một thân hình cường tráng đầy sinh lực của tuổi mới lớn. Nó sống bên ngoài xã hội, tôi sống bên ngoài gia đình, điểm tương đồng này cũng đủ đưa chúng tôi đến gần nhau. Ngoài ra còn có một nhóm con nít nữa cũng thân tín không kém gì gia đình, một băng du côn dưới tuổi vị thành niên tự động tìm đến với nhau. Bọn nó là những đứa tự ý bỏ rơi gia đình, hay gia đình tự ý bỏ chúng. Chúng đã từng làm đủ chuyện mà người ta lên án, những pha gay cấn ghê rợn như trên màn ảnh mà kẻ đạo đức vẫn bảo đó là điều đồi bại vô phẩm cách. Hoặc cả những chuyện mà người ta không muốn nói trước mặt kẻ khác nhưng vẫn luôn nghĩ tới trong đầu. Nó dạy tôi bài học khoái lạc, và nhiều chuyện khác, chuyện phiêu lưu mạo hiểm trong đầu những đứa thích chống phá nổi loạn. Chúng tôi sống những ngày lang bạt khắp nơi, nó chở tôi trên chiếc motorcycle của nó với vận tốc nhanh hơn cả cuộc đời. Chúng tôi là những bợn nhơ mà đời sống thải luôn phải lẩn mình trong những xó tối. Nhưng chúng tôi cũng có lòng tự hào của một con thú hiên ngang sống với bản năng man rợ không kềm chế của tự nhiên, cũng không nằm trong những khuôn khổ hạn hẹp mà đời sống gọi là điều luân lý. Người ta bảo đó là tiến trình văn minh của một xã hội có tri thức. Chúng tôi vừa chán ghét vừa ước ao đời sống của những bộ máy đi lại chung quanh đời sống, những bộ máy được sản xuất đồng loạt với một chương trình rập khuôn nhàm chán. Họ là những kẻ sống trong giới luật trật tự, họ làm ra một trật tự để bảo vệ chính họ. Khuôn phép này đặc biệt ưu đãi đổ hồng ân trên những kẻ làm ra chúng. Chúng tôi những hạt bụi của đời sống dơ bẩn, không ai buồn lau chùi rửa sạch mặc cho chúng bám vào đời sống. Nhưng hạt bụi cũng có đam mê sự sống của nó, dù là đời sống của một hạt bụi.

Nó thường gục đầu vào lòng tôi như đứa trẻ dụi vào lòng mẹ. Nó bảo nó nhìn thấy một cái hố đen ngòm có nhiều hình thể đang dẫy dụa. Ở đó có tàn sát và chết chóc. Tôi vuốt mái tóc rối bù dơ bẩn của nó, triết lý: thà sống như con vật còn hơn không có sự sống. Nó nhìn tôi thê thảm, mình như những con vật. Ðiều con vật khác con người là nó không bao giờ tự hủy hoại chính nó, nó tranh đấu bảo vệ sự sống nó với tất cả tiềm năng. Nhưng những con người này thì lại không có cả bản năng khát sống. Một đứa đã thử nghiệm với đời sống, một tiếng nổ dòn, lằn đạn phá bung một khối óc. Nó tự bắn vào đầu như người ta dùng ngón tay búng ra một tiếng kêu trong không khí, thế là biết hết tất cả những gì khó hiểu, không một lời phân trần giải thích. Lũ cỏ dại mọc bên lề đường, một ngọn cỏ vừa ngã, thế thôi.

Tôi sợ ánh sáng. Thứ ánh sáng mặt trời đánh thức tôi dậy mỗi ngày với nỗi trống rỗng ghê rợn. Ðó là phút hãi hùng nhất của thời giờ khi tôi thức dậy nhận ra lại thêm một ngày nữa trong cuộc đời mười bảy năm của tôi. Mười bảy năm với tất cả ê chề chua xót bùng vỡ trong cơn chán chường tột cùng. Tôi sợ phút giao điểm giữa vô thức và thực tại, giữa ảo gíac và hình ảnh thật. Ðó là khi ánh sáng đóng lại vùng bóng tối vừa bỏ lại tối hôm qua, tôi đã sống thế nào ngày hôm qua, tôi không thể nhớ. Và rồi những con thiêu thân lại lao vào ngọn lửa, vào một vòng xoáy vô định rỗng tuếch. Bản năng sinh tồn vẫn còn trong người, tôi lao vào cơn lốc của những cuộc chơi quên thời gian và những chuyện mà người ta lên án, chuyện một đứa con gái không bao giờ nên làm và cũng chẳng bao giờ nên kể ra.

Tôi quyết định bỏ rơi nó hôm nó bị bắt lúc đang làm một chuyện phi pháp. Không biết nó nghĩ thế nào về tôi, người mà nó đặt nhiều tin tưởng. Nhưng tôi không thể đến gặp nó mặc dù tôi cũng muốn nói với nó một điều hứa hẹn vu vợ Tôi không can đảm nhìn thấy nó. Tôi lặng lẽ bỏ đi, nó sẽ quên tôi và như thế thì sẽ tốt hơn cho nó. Sau đó, tôi sống những ngày lang bạt trôi dạt qua nhiều nơi giao tiếp với nhiều loại người, thường là những người có máu giang hồ bạt mạng trong người, như tôi. Tôi gặp vô số những đứa con trai khác nhưng không ai tôi để ý hơn nó. Chúng chỉ là những cái đầu trống rỗng ngây ngô không sử dụng đến suy nghĩ, hành động ngông cuồng ngu si và không biết cách xử đẹp nhân danh sĩ diện của một loài bụi. Tôi không có kiên nhẫn với bọn này. Thỉnh thoảng nhớ tới nó, tôi chất vấn lương tâm sao tôi có thể tệ bạc đến vậy. Nhưng nghĩ đến nó chỉ làm tôi thấy mình cô độc hơn, một khối nặng chĩu chua xót trong lòng. Tôi không thương yêu nó, có thể đó là sự thương hại như thương hại chính mình. Tôi mang chứng bệnh tàn nhẫn trong người, di sản của một giống loài. Một lần tôi bệnh nặng nhất khi nghe tin nó bị bắn chết. Cảm giác chóang váng, nôn nao như có gì xoáy vào ruột đắng ngắt chỉ muốn mửa thốc ra ngoài một cái gì trong người, chất xám đục ngầu trên óc chẳng hạn. Ðó là tâm bệnh của người ốm lâu ngày đến giờ bộc phát, một thứ vi khuẩn độc hại nào đã ăn sâu vào đến óc đến giờ phát tác ra mọi hệ thống cơ thể. Chưa bao giờ tôi bệnh như lần ấy. Một sinh vật vừa bị tống khứ ra khỏi đời sống, mặt trời vẫn sáng và trái đất vẫn xoay những vòng xoay như thường lệ.

o O o

Ông ta hơn gấp ba tuổi tôi, người đàn ông luống tuổi có nét mặt cứng rắn, chiếc cằm cương nghị và chòm râu khiến tôi liên tưởng đến một nhân vật thời sử. Ông ta có dáng dấp khỏe mạnh đầy sinh lực. Tôi khen ông tráng kiện so với tuổi ông, ông bảo tại nhờ thiên nhiên nuôi dưỡng. Tôi bảo tại nhờ đời sống ông bình dị đơn giản nên thời gian không làm gì tác hại đến ông. Ông cười, đôi mắt sáng ngời như một tia nắng ấm. Tôi nghĩ ông ta phải là người sung túc lắm, với một trang trại thế này, với bầy ngựa và cánh đồng rộng mênh mông thế này. Nhưng ông ta không bao giờ nói đến sở hữu của mình, ngay cả những điều riêng tự Ông chỉ hay nói đến những huyền thoại tận đâu ở ngoài đời sống này, những ngụ ngôn mà tôi không hiểu lắm về một thời gian không gian khác, ý nghĩa cao vợi và mênh mang như những điều trong vũ trụ, nhưng thật lôi cuốn truyền cảm qua giọng kể từ tốn ấm áp của ông.

Tôi chọn ở lại với ông ta, vì không còn một nơi nào khác cho tôi sự bình yên hơn nơi này. Một góc chuồng ngựa cũng yên lành hơn bất cứ nơi nào tôi đã đi qua. Người ta khao rao những điều có thể làm đỏ mặt một đứa con gái thường, những điều không tốt về tôi và một người đàn ông đáng tuổi ông nội. Nhưng chúng không làm tôi bận tâm, tốt hay không chỉ có ông ta và tôi biết rõ (và một kẻ nữa biết rõ, đấng vô hình mà ông ta vẫn hằng giờ nói chuyện trong thinh lặng). Ông ta tìm thấy tôi nơi vệ đường, trên con đường xuyên bang vào một buổi chiều. Tôi ngất đi trước khi ý thức mình đang ở giữa một cánh đồng vắng vẻ. Tại sao tôi nằm bên lề đường, tôi cũng không còn nhớ. Tất cả đã lùi vào bóng tối, và tôi quyết định nhốt chúng lại trong một chiếc hộp quá khứ khóa chặt, tiêu hủy luôn cả chìa khóa theo đúng lời chỉ bảo của ông ta. Ông ta còn dạy tôi nhiều điều khác, chẳng hạn như cỡi ngựa và thuần phục một con giống sa mạc sắc tía tuyệt đẹp, con ngựa mà ông quí nhất. Con này cứng cổ bướng bỉnh không cho ai ngồi trên lưng nó bao giờ, trừ ông ta là chủ của nó. Nó là một con ngựa nòi giống Ả-Rập vóc dáng dũng mãnh như một con ngựa thần. Tôi bị nó mê hoặc ngay khi nhìn thấy nó đứng đơn độc dưới một bóng cây giữa đồng. Hình ảnh đó làm cho tôi ngây ngất. Tôi muốn vuốt ve chiếc bờm hoang dại của nó. Tôi muốm ôm đầu nó áp vào lòng mình như ôm lấy một cái gì thật gần gũi thân thiết. Mắt nó buồn rượi long lanh sáng với ánh nhìn mênh mông bí ẩn, như đang nhìn vào một cái gì đó không có thật trước mặt. Ðôi mắt giống hệt mắt ông ta lúc đăm chiêu điều gì. Nó không ưa tôi, thấy tôi lại gần nó vội quay mình đi, cất tiếng hí to rồi phóng mình vào cánh đồng mất hút. Ông ta bảo nó không ưa người lạ, không ai có thể đến gần nó được trừ ông ta. Tôi bắt đầu mơ tưởng con Arabian, như tôi đã từng mơ tưởng những điều huy hoàng của đời sống. Ông ta tập cho tôi cỡi những con khác đã thuần phục, những con này ngoan và hiền như lừa. Tôi say mê cỡi ngựa lang thang trên những cánh đồng, thiên nhiên thật dịu ngọt đằm thắm, mầu xanh làm lòng tôi mát rượi dễ chịu. Thấp thoáng trong đồng bằng những mái nhà thở khói mỏng thoảng nhẹ vào bầu trời mùa xuân. Tôi huýt sáo bản "wounds of the bird", bài hát của P. Mauriat mà ông ta dậy tôi. Tôi yêu đời sống hồn nhiên ở nơi này.

Hôm đó có gì khác thường trong tôi xảy ra. Cảm xúc như một dòng lũ đổ về, tôi mở chiếc hộp quá khứ kể cho ông ta nghe đoạn đời tối tăm phóng túng của mình. Ông ta im lặng lắng nghe, không một câu hỏi gián đoạn hay một phản ứng nào trên nét mặt. Chưa ai kiên nhẫn nghe tôi kể chuyện khốn nạn đời mình và chịu đựng những lời cay đắng than trách, như ông đã nghe với tâm hồn mở rộng. Tôi nói về lần xúc động trong đời khi nhìn thấy máu từ chính thân thể tôi. Máu dậy thì, một vết bẩn hoen ố với chấn động tâm lý và mặc cảm của một kẻ phạm tội nào đó bị trời trừng phạt. Tôi lặng lẽ chôn dấu tích của sự biến đổi cơ thể, đau khổ như người ta vừa mất mát một điều gì. Và cùng với những ấn tượng chết chóc của chiến tranh, đầu óc tôi nhuốm bệnh. Ai có thể hiểu nỗi buồn của đứa con gái ý thức việc mang thân phận của mình như tôi lúc đó. Ai có thể chia sẻ nỗi sợ sệt hoang mang, mẹ tôi cũng không thể hiểu tôi. Nhưng ông ta hiểu, ông cầm tay tôi ủ vào đôi tay rắn chắc ấm áp của mình, xiết nhẹ.

Ông thường ôm tôi vào lòng vỗ về như dỗ một đứa trẻ. Ở trong lòng ông ta, tôi không cảm thấy mặc cảm tội lỗi hay điều gì đó bất ổn trong lòng. Tôi chỉ cảm thấy một sự bình yên tuyệt diệu, như đứa con trở về với tình thương người cha của nó. Một lần buột miệng hỏi tại sao ông lại ở một mình, thân nhân đâu, sao ông đóng khung đời sống trong một trang trại hẻo lánh. Ông ta im lặng, nhìn vào khoảng trống trong giây lát rồi bảo rằng ngày xưa ông cũng đã có một thời hạnh phúc, một hạnh phúc mỏng manh đã vuột khỏi tầm tay. Một đứa con gái khoảng bằng tuổi tôi bây giờ. Ông cũng đã trở về từ một cuộc chiến, đã mất mát nhiều, mất cả phần tâm hồn và thân xác. Tôi ngỡ ngàng. Thân thể đó không thấy gì khiếm khuyết. Nhưng tôi chợt hiểu, tật nguyền là thiếu mất một cái gì khiến cho đời sống không được bình thường hay quân bình theo lẽ tự nhiên của bản năng. Ðời sống này dường như ai cũng khuyết tật về một cái gì.

Không còn gì vui hơn ngày tôi chinh phục được con Arabian. Nếu không có sự chỉ dẫn dịu dàng khéo léo của ông, chắc gì tôi được ngồi được trên lưng nó phóng như bay trên đồng. Không thể diễn tả sung sướng khi tôi chiếm được lòng tin của nó. Nó mạnh và nhanh như một phi tên bắn vào khoảng trống. Tôi ôm chặt lưng nó, ép sát người vào bờm tóc mặc nó đưa tôi đến đâu cũng được. Tôi như bay bổng trên không. Nó là một con ngựa trong thần thoại. Tôi hãnh diện vui sướng vô cùng. Ông ta đứng nhìn theo với vẻ thán phục, với nụ cười sáng ngời thật đẹp.

Ngồi dưới gốc cây nơi con Arabian vẫn đứng dưới bóng mỗi ngày, tôi nói tôi không biết mình đang ở đâu trong đời sống. Ông bảo có những điều người ta không cần phải biết, như từ đâu đến và sẽ đi đến đâu. Chỉ nên biết hiện tại mình đang ở đây trong giờ phút này, đó là điều thật nhất cần chú ý tới nhất. Tôi hỏi ông tại sao con người có thể trở nên xấu xa, mặc dù người ta không ưa sự xấu. Ông bảo mỗi người là một thánh nhân chưa được khai triển. Lúc ông đăm chiêu nhìn mông lung vào cánh đồng, tôi thấy một tia nắng sáng ngời rọi trên mái tóc nhuốm bạc của ông, y như một vòng hào quang lóng lánh. Tôi nói ông hãy kể tôi nghe chuyện thánh kinh về một người đau khổ đã chinh phục được thế gian. Ông bắt đầu kể. Có một cánh đồng cỏ xanh rì nơi có một giòng suối tươi mát tuôn chảy, trên đồng cỏ ấy người đau khổ bệnh hoạn đến yên nghỉ và tắm mát bên giòng suối, họ khỏe mạnh và được tăng sức cho tâm hồn, rồi trái tim họ cũng biến thành những giòng suối tình thương luôn tuôn chảy vào những cánh đồng khô cằn cạn nước... Tôi chợt nhìn thấy hình ảnh tôi đi trên sa mạc hoang vắng, cánh đồng tôi đã hạn hán mất mùa bao năm, và một giòng suối tình thương từ một trái tim đang đổ tràn vào, tràn vào. Tôi ứa nước mắt xúc động bởi một cái gì rất êm ả xâm chiếm lòng. Chưa bao giờ tôi có cảm giác êm dịu thế. Ðó là lần khóc thứ hai với những giọt nước mắt hạnh phúc nhất trong đời.

o O o

Cơn đau mới đầu chỉ thỉnh thoảng nhói lên, dần nó lộ liễu bung phá dưới những tế bào da thịt trong người. Tôi không nói với ông, tôi chỉ kiếu mệt về phòng nằm nghỉ. Có thể chỉ là cái đau bất thường của chu kỳ đàn bà, hy vọng rồi nó sẽ qua. Nhưng cơn đau vẫn tiếp tục và tôi biết mình bệnh nặng không thể dấu ông ta với những lý do bịa đặt được nữa. Ông đưa tôi đi khám bác sĩ. Người ta thử máu làm mọi thứ giảo nghiệm lẫn chiếu quang tuyến nhưng không hề cho tôi biết kết quả. Tôi xuống cân mau chóng và người dễ mệt mỏi, tay chân bủn rủn thường ngã vật ra bất tỉnh. Ông ta bắt tôi nằm trên giường nghỉ ngơi, nhưng tôi thèm ra đồng phóng mình trên lưng ngựa. Ông không cho phép tôi ra ngoài nữa. Ông ta chăm sóc tôi như một y tá đầy kinh nghiệm, như một người cha bao dung tôi không bao giờ có, như một người mẹ dịu dàng biết rõ tâm lý của đứa con gái dại khờ, ông bảo rằng tôi sẽ khỏi. Rồi ông còn nói về một tương lai mà ông đã xếp đặt cho tôi, một đời sống mới mà chắc chắn một đứa con gái nào cũng mơ ước. Nhưng tôi hiểu điều gì đang xảy đến, dù ông có nói thế nào đi nữa, có cố gắng đem cho tôi một hy vọng hay an ủi. Những lúc nằm im trong yên tịnh lắng đọng, tôi không thể tưởng tượng có ngày tôi lại nằm im thế này. Tại sao tôi lại ra thế này, và những gì đã qua trong cuộc đời vung phá của tôi. Tôi là kẻ chống đối nổi loạn, tôi không thể ngồi yên lấy một lúc, điều gì đã thay đổi con người tôi#? Một phép lạ kỳ diệu hay một sự hàng phục? Tôi không còn có thể chống phá nữa, sự bình thản này khiến tôi có thể nhìn sâu vào lòng mình, nơi tôi vừa khám phá ra được một điều.

o O o

Mùa đông đến, những thân cây trơ trọi rụng đầy lá úa ngoài sân, tóc tôi cũng rụng dần từng đợt quá mỏng không đủ cột một bím tóc như ngày nào rong chơi ngoài đồng. Tôi nói với ông ta, tôi sẽ không trở lại nhà thương nữa. Những lần chạy chemotherapy làm tóc tôi rã ra từng cụm lả tả trong những ngón tay run rẩy hốt hoảng, tôi sợ những luồng điện châm vào người như ngọn roi quất tới tấp vào từng tế bào cảm giác còn lại của tôi. Ông lặng lẽ không nói gì, cầm tay tôi xoa nhẹ. Tôi mân mê chiếc mũ cói ông tặng hôm làm bạn được với con Arabian, chiếc mũ rộng lỏng lẻo trên đầu lơ thơ vài lọn tóc mỏng. Tôi bảo ông hãy cất hết những chiếc gương.

Buổi chiều có mầu nắng héo vàng quái lạ xiên vào căn phòng ẩm hơi lạnh, thoi thóp những hình ảnh mờ ảo lung lay. Ông ta đặt bình hoa có nhánh hoa duy nhất lẻ loi trên chiếc bàn đầu giường. Hình dáng một đầu chim với chiếc mào kỳ dị. Chưa bao giờ tôi thấy loại hoa lạ lùng này. Một đài hoa xanh thẫm có những vệt đỏ như những vết máu bầm nơi mép, bật trồi ra những cánh tím phơn phớt cam, như chiếc triều thiên của một loài chim phượng, giống chim đã mất tích lạ hiếm trong huyền thoại. Ông ta bảo đấy là chim vườn địa đàng, một thứ kỳ hoa mọc trên đất của những giống hoa vườn tầm thường. Nhánh "bird of paradise" cô đơn trong căn phòng đượm vẻ u ám của bệnh hoạn, một vẻ đẹp lạc lõng khác thường chợt làm tôi muốn chảy nước mắt. Vẻ đẹp quá cách biệt xa vời, không thể cảm nhận với một mỹ quan tầm thường. Con mắt thịt làm sao có thể hiểu được thế nào là cái đẹp ở một cõi khác.

Dường như ngoài trời đã mưa nhẹ, những hạt mưa lất phất lấm tấm đọng trong vòm lá ủ đầy bóng tối hắt cơn lạnh vào phòng. Hình ảnh buổi chiều mưa rơi nhỏ nhẹ và cánh hoa địa đàng hình dáng lạ thường như một luồng điện sáng lòa đầu óc tôi đầy bóng tối, như ngọn roi quất vào trái tim khô rạn của tôi, tôi chợt bàng hoàng tỉnh táo. Một cánh chim trắng chợt bay vụt qua khung cửa, bỏ lại khung cửa bơ vơ với bầu trời trống vắng hụt hẫng. Tiếng đàn vĩ cầm từ một phòng bên cạnh chợt réo lên rên rỉ cùng với tiếng mưa rơi tấm tắc như một bản giao hưởng luân vũ của linh hồn. Và chợt mọi hình ảnh phai nhạt trong trí nhớ hoặc đằm thắm say mê bỗng ào ạt hiện về trước mặt. Từ những khao khát được sống cho đến những hành động phung phá vụng dại đam mê chợt trở về đầy đủ. Ðó là dĩ vãng nát nhầu của tôi, đó là tôi bất toàn trong một đời sống không vẹn toàn. Tôi chợt cảm thấy có một cái gì thật gần gũi phảng phất quanh đây, tiếng đập thổn thức của tim, rạo rực một hình ảnh và cảm xúc thật êm dịu. Tôi bỗng thấy cái vô lượng bao dung trong đời sống, trong cả những điều xảy ra cho mình. Tôi lại ngất đi với hình ảnh cánh bird-of-paradise cất cánh bay lên, bay lên cao vào vòm trời có nhiều ánh sao nhẩy múa điệu luân vũ của ánh sáng, và một mùi hương ngào ngạt...

*

Cuối đông, cánh đồng khô trắng dưới những cơn mưa, vòm trời sa thấp nặng nề như một khối chì. Tôi nói với ông có thể tôi sắp đi xa. Ông ta nhìn tôi với cái nhìn xót xa lẫn một chút bối rối trong ánh mắt. Rồi ông xoa nhẹ chiếc đầu trụi tóc của tôi, bảo rằng tôi nhanh chân đi trước ông một đoạn đường. Cuộc đời là một cuộc chạy đua về cùng một đích, tôi là một nài giỏi nên đến nơi trước. Tôi gật đầu nói rằng tôi hiểu. Phải, đó là một cuộc chạy đua đến một điểm đã chờ đợi. Ai rồi cũng sẽ phải ra đi một mình như đã đến đây một mình. Sự vĩnh cửu ở một chốn khác, tất cả rồi cũng sẽ trở về với sự thật đó. Tất cả đã đem tôi trở về, để cho tôi hiểu thế nào là rung động, thế nào là tình thương.

Hai hôm sau ngày ông ta làm phép rửa, tôi bắt đầu lịm đi trong những cơn mê man, cảm giác chập chờn giữa những liều thuốc dịu đau. Trong cơn mê, tôi thấy tôi đi lạc vào một vùng ánh sáng, vùng ánh sáng của thiên thần thánh linh đổ trên đầu tôi y như những gì ông ta diễn tả hôm làm phép rửa. Tôi thấy cả một vùng hoa tím sáng ngời, loài hoa dị thường nhưng không còn vẻ cô đơn lạc lõng. Tóc tôi mọc xanh mướt trở lại, tôi thấy tôi đi trên con đường có những bụi trúc mọc xanh um, tôi thấy bà ngoại tôi đứng chờ tôi ở ngưỡng cửa cười nụ cười móm mém với củ khoai cầm trên tay dành phần cho tôi, và tôi thấy cả nó với chiếc scooter kêu ầm ĩ. Tôi tỉnh dậy lòng nhẹ nhàng thanh thản, cơn đau biến mất và ông ta lại đến bên tôi kể những chuyện ngoài cánh đồng về con Arabian thế nào ngày hôm nay. Mỗi ngày, tôi ngồi trên ghế đu nửa tiếng đồng hồ bên hiên ngoài nhìn nắng và thu nhận tất cả hình ảnh trong vòm sáng đó. Con ngựa tía vẫn đứng yên một mình dưới bóng cây, lặng lẽ tư lự như một nhà hiền triết. Trước khi cơn đau làm tôi run rẩy co rúm người, ông ta lại chích một mũi thuốc vào cánh tay, rồi bồng tôi đặt vào giường không quên đặt nhẹ lên trán một nụ hôn chúc tôi giấc ngủ bình yên. Và cũng như mọi lần, trước khi thiếp đi, tôi lại nghe rõ tiếng phần phật của một đôi cánh đập vào nhau, đôi cánh trắng của thiên thần hay chim bồ câu, có lẽ đến đón tôi vào một nơi chốn bình yên.

Tôi ngả người trên gối, nhắm mắt, và chờ đợi.


tháng 4, 1992


____________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


23985



Image


c ô b é ...h ắ n ...c ơ n m ư a.
v à..c ă n..n h à..đ ư ờ n g..m ư ờ i..s á u .

____________________________________________________________


Cơn Mưa

Buổi ra mắt tập truyện thứ ba của hắn sắp chấm dứt. Cơn mưa vừa ngớt hạt. Qua cửa sổ hắn thấy vài vì sao lưa thưa.

Khách khứa và bạn bè hắn lục tục ra về. Người vợ cũ của hắn đứng dậy. Hắn không giữ nàng lại lâu hơn dù mai Chủ Nhật. Nàng còn phải lái xe hơn trăm dậm. Nơi đó, đứa con gái hai mươi tuổi của hắn, bố dượng nó và chuyến du lịch ngắn
ngày đang chờ nàng. Ðúng lúc ấy cô bé xuất hiện.

"Vợ cũ của ông?" Cô bé tinh nghịch quét mắt về phía người đàn bà.

Hắn không sẵn sàng cho những câu hỏi thuộc loại này. Người đàn bà vẫy vẫy bàn tay có mang nhẫn cưới về phía hắn, cười buồn. Mấy ngón tay nàng nhấp nhô như đang khẽ chạm trên mặt phím dương cầm. Hắn vẫn ngồi, đầu gật nhẹ. Thực tình hắn không quen cung cách tiễn đưa.

"Cô bé muốn tôi ký vào trang nào ? Có thích tôi viết thêm vài giòng không?" Hắn ân cần.

"Dẹp mấy truyện thổ tả của ông lại đi!" Cô bé cười thành tiếng. "Ðây đã đọc nát từ hồn ông mới đăng báo!Ðây chỉ muốn nói chuyện một chút, được không?" Cô bé hất lọn tóc bướng bỉnh trước trán.

Nhà hàng bắt đầu dọn dẹp. Người khách cuối cùng đi ngang, vỗ vai hắn. Hắn nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường rồi thong thả quay lại, ngó chăm chăm vào mặt cô gái. Hắn vốn kiên nhẫn với phụ nữ. Dĩ nhiên không phải vô điều kiện! Mà cô bé thì đạt được mức yêu cầu: đẹp!

"Trời lại mưa," cô bé thở dài. Nàng kéo chiếc ghế đối diện hắn.

Những vì sao li ti vừa thấy đó lại biến mất. Cơn giông lại ào đến, toan lột sạch những chiếc lá còn lại. Nhưng không lẽ cô bé đến chỉ để bảo cho hắn biết trời lại đang mưa?

"Ừ, thì mưa," hắn chép miệng.

"Em sợ những cơn mưa," cô bé thì thầm. Nàng ngước đôi mắt buồn thiu về phía cửa sổ, nơi những cành cây khẳng khiu đang va đập liên hồi vào mặt kính.

"À, ra thế!" Hắn xoa tay. A Farewell To Arms! Hắn nghĩ, chắc cô bé đã đọc Earnest Hemmingway! Hắn vừa nhận biết cô bé! Hắn biết nhiều phụ nữ hay bắt chước lối sống, nếp suy nghĩ của những nhân vật tiểu thuyết mà họ ưa thích. Và rồi cuộc đời họ, đôi khi, cũng kết thúc như cuộc đời những nhân vật kia. Phần nhiều không may!

"Thật hay cho cô bé," hắn đứng dậy, "tôi thì thích mưa! Cô bé đi một mình?"

"Lúc nãy quá giang nhỏ bạn," cô bé nhún vai, "bây giờ thì đi với ông. Không phiền chứ ?"

Ðến cửa, cô bé giương dù cho hai người.

"Ta đi đâu ?" Cô bé hỏi, hơi khom mình, một tay túm lấy phần ống quần ở hai đùi, nhón bước dài tránh một vũng nước đọng.

"Nhà đâu? Tôi đưa cô bé về," hắn nói khi mở máy xe. "Hãy xin lỗi bố mẹ về tội về muộn! Ðánh răng! Chải đầu! Ngủ một giấc cho no! Sáng mai nhớ đến nhà thờ!"

"Này, đừng lên giọng người lớn," cô bé chúm môi. "Ông trở nên trẻ con rồi đấy! Em nghĩ vẫn còn quán cà phê hăm bốn giờ nào đó." Cô bé vuốt những hạt mưa long lanh trên tóc.

Hắn đánh xe chầm chậm về hướng quảng trường lớn. Một tia chớp giật soi sáng đám mây đen mỏng đang chờn vờn trên nóc những tòa nhà cao tầng. Mấy bảng đèn xanh đỏ run bần bật trong cơn lốc.

"Hê, tôi không lãng mạn và liều mạng dữ vậy đâu, cô bé!" Cái gạt nước quét nhanh làm đôi mắt hắn lại trở mệt. "Tôi nhớ căn phòng chung cư của tôi rồi đấy!"

"Vậy thì... ta về," cô bé hạ thấp giọng, "...nhà ông". Tiếng cô loãng đi. "Em sợ những cơn mưa. Một mình..."

Mặt đường loang loáng nước. Hắn bật radio. Lại tin tức về cơn bão nhẹ ở xa. Tự nhiên hắn nhớ nửa chai rượu còn lại trong góc kệ sách phòng hắn. Hắn chọn một album của Nicola Arigliano. Ho Bisogno d'Amore. I am alone, alone every night, but tonight. Tonight I need love. Giọng ca lãng đãng...Giòng nhạc rưng rưng.

Nỗi nhớ hắn trôi bềnh bồng qua chuỗi năm tháng muộn phiền, thoáng ghé lại trên đôi ngày lộng lẫy hiếm hoi. Hắn nhớ lan man ca khúc đầu tiên hắn viết cho ai đó: "Người ơi chút lửa lòng ta đằ. Vì người bốc cháy đêm nay..." Ðời qua... Người xa... Lời ca ở lại."

"Ðừng, đừng chạy trên đường mười sáu," bỗng cô bé hét lớn. Giọng cô bé khàn đặc rồi vỡ vụn trong tiếng nhạc, tiếng mưa...



Hắn

Những cơn mưa chợt đến chợt đi đã giam họ suốt tuần. Trừ một lần họ ra ngoài mua một ít thức ăn, vài vật dụng cho cô bé và mấy quyển sách cho hắn.

Những cơn mưa đã đuổi biệt mấy con chim thường báo thức hắn bên những chậu hoa trên bậu cửa sổ. Mấy khóm hoa tơi tả. Một sáng, giọng còn ngái ngủ, hắn nói với cô bé về những con chim sớm bỏ đi.

"Nhưng bù lại những cơn mưa đã mang em đến cho anh." Cô bé rúc đầu vào ngực hắn. Hơi thở cô bé làm hắn nhột nhột buồn buồn.

"Những cơn mưa thôi sao ?" Hắn tự ái, "Nỗi khiếp sợ trước thế lực thiên nhiên được di truyền từ tổ tiên thời hang động ấy à? Vậy thì cái mà mọi người... vẫn gọi là tình yêu ?"

Thực sự hắn không tin vào sự khả hữu của cái mà hắn vừa nhắc! Hắn không bao giờ tin vào những điều hắn viết.

"Em không rõ," cô bé ngập ngừng. "Không ai rõ! Không cứ gì những cơn mưa. Có thể là một vạt nắng. Một vai áo. Một mắt nhìn..." Cô bé trở nên lúng túng. "Giống như một chuyển động nhỏ nhoi nào đó trong khí quyển để rồi biến thể, phát triển thành một cơn bão lốc. Muôn đời tình yêu vẫn thế chăng ? Em không biết. Nhưng... em yêu anh."

Hắn cười nhẹ trong mái tóc cô bê Những ngón tay hắn nghịch ngợm nốt ruồi trên ngực cô. Hắn tự hỏi, trong đời, không biết hắn đã yêu ai chưa nhỉ? Có thể đẩ Có thể chưa. Nhưng chắc chắn hắn yêu những mối tình. Suốt đời hắn chạy thục mạng theo những cuộc tình nhưng hắn cũng rất hững hờ với phụ nữ. Giống như hắn yêu những cơn mưa vậy mà! Có khi hắn nằm yên lặng hàng giờ trong bóng đêm tịch mịch, tai lắng nghe từng chuyển động mơ hồ nhất của những cánh lá xào xạc ngoài kia, sốt ruột chờ đợi một cơn mưa nhồ Hắn có yêu không những giọt nước tự nửa tầng trời? Nói cho gọn: Hắn yêu cuộc tình. Hắn không yêu người tình.

Nhưng sao... cô bé chưa chịu về nhỉ? Nơi của hắn, cô bé có thể đến. Có thể đi. Nhưng cô bé phải có một nơi để về chứ! Hắn đang cần sự yên tĩnh. Bên cạnh cô bé hắn không viết được gì. Phụ nữ và sự yên tĩnh trong đời không thể đi đôi! Người ta chỉ có thể chiếm hữu một trong hai!

"Em sợ những cơn mưa! Em mơ thấy mình chết trong một cơn mưa," đột nhiên cô bé co mình lại như một con sâu đo.

Hắn sực nhớ là hắn đã nhận biết cô bé ngay lần gặp mặt đầu tiên. A Farewell to Arms! Hắn cũng nhớ những ngày hắn mới ra lính. Những vòng kẽm gai trên tuyến lửa. Những pha cận chiến kinh hồn dưới bầu trời rực sáng hỏa châu. Những công sự ngập nước mưa và bùn. Và máụ... Sao thế nhỉ Cô bé đã phải đọc Hemingway chứ ? Ở tuổi này cô bé hẳn chỉ biết chiến tranh qua tiểu thuyết.

"Mình nên đi đâu đó một chút," hắn đề nghị. "Xuống phố... mua một chai rượu chẳng hạn."

Bên ngoài mưa chỉ lất phất. Lúc ngừng xe trước tiệm rượu hắn mới biết hôm ấy là chủ nhật. Hắn bực bội đấm mạnh xuống tay lái. Cô bé, tự nãy giờ vẫn yên lặng quan sát hắn, bỗng bật cười ròn rẫ. Lâu lắm hắn mới lại thấy cô bé cười.

"Ta đi vay của thằng bạn một chai vậy," hắn nói lúc đóng sầm cửa xe. Cô bé lại yên lặng.

Hắn lại cho xe qua quảng trường lớn, về hướng tiệm tạp hóa mà hắn vẫn đổ xăng và mua thuốc lá chịu. Hắn có vẻ ung dung. Ðến cột đèn xanh đỏ, bằng một động tác bất ngờ, hắn quay ngoắt tay lái sang phải. Chiếc xe nghiêng hẳn rồi chồm lên.

"Dừng lại," cô bé la hoảng. "Không, không được chạy đường mười sáu!" Cô đấm mạnh lên cửa kiếng.

Hắn giảm tốc độ rồi dừng lại bên lề. Hắn nhìn thật sâu vào mắt cô bê Ðôi mắt ấy ướt sũng. Hắn lặng lẽ quay sang một con đường chữ.



Cô Bé

Có nhiều dấu hiệu cho biết những ngày mưa sắp qua. Ðất trời nở rộng ra, dịu lại. Hắn bảo với cô bé chưa bao giờ hắn chứng kiến những trận mưa nào dai dẳng như mưa hai tuần rồi. Cô bé trầm ngâm. Lâu lâu cô nhấm nháp một chút rượu trong ly của hắn rồi nhăn mặt.

Hắn hát cho cô bé nghe bản nhạc hắn viết từ thời chiến tranh.

Hãy mở mắt thật to - và nhìn
Hãy vòng tay thật kín - và ôm
Hãy cúi mặt nôn nao - và nhớ
Hãy quay lưng bình thản - và quên...


Cô bé có vẻ chăm chú. Cô để ngón tay trỏ giữa hai hàm răng.

"Thơ của một cô gái," hắn mơ màng. "Cô ấy viết năm mới mười sáu, mười bảy gì đô Tình yêu trong chiến tranh... Nỗi bất hạnh làm con người sớm trưởng thành, lớn mau..."

"Bây giờ cô gái ấy ở đâu ?" Cô bé đến gần cửa sổ, dùng ngón tay vẽ mấy nét ngoằn ngoèo trên mặt kính mờ.

"Anh không biết. Anh chỉ đọc được một bài này của cô ấy," giọng hắn xa xôi. Rồi hắn lại nghĩ, sao cô bé chưa chịu về nhà nhỉ ?

Cô bé rút từ kệ sách ra một quyển của hắn. Cô không nhìn vào quyển sách. Cô bé nhìn xuyên qua nô Cô như nhìn vào một vật, một điều gì đó vô hình phía sau những trang sách.

"Thế giới trong tiểu thuyết của anh đầy dẫy những điều giả định. Mọi sự việc đều xảy ra theo một trình tự hợp lý đến... kỳ cục! Các anh gọi đó là logic, phải không? Trong khi đó các anh, nhà văn, dư biết rằng cuộc đời vốn thật phi logic!"

Hắn tợp một ngụm lớn. Hắn không muốn tranh luận với phụ nữ. Ðã có lần hắn nghĩ, nếu người ta viết một câu thơ, câu văn không ra hồn thì tốt hết nên đi làm một nhà lý luận, phê bình văn học. Nhưng... sao cô bé chưa chịu về nhỉ ? Hắn lại nghĩ.

"Hãy lướt qua cuốn truyện này của anh," giọng cô bé đều đều. "Trước hết, anh đã xác định được điều gì đó cần phải gửi gấm tới người đọc. Cái kết luận đã được xây dựng xong! Cái chủ tâm đã sẵn, phải không? Ðấy là điều nghịch lý lớn lao nhất! Anh, nhà văn, có thừa mứa những định kiến sai lầm!"

"Anh không hiểu ..." hắn bồn chồn. "Mình nên đi đâu đó một chút đi, cô bạn nhỏ."

"Rồi... trung thành với phong cách cổ điển, anh đi tìm nhân vật, bố trí thích hợp thời gian, không gian," cô bé hơi ngần ngừ một chút. "Nhận vật phải không thiếu, không thừa. Họ suy nghĩ và hành động hoàn toàn phù hợp với cá tính riêng từng người. Phù hợp hoàn toàn! Ðiều này cộ. kỳ cục không?" Cô bé đặt quyển sách lên đùi. "Mâu thuẫn xuất hiện! Mà mâu thuẫn thì ở đâu, thời nào mà không có? Giữa con người với con người, con người với thiên nhiên, tôn giáỗ." Cô bé trở nên sôi nổi hơn. "Anh, nhà văn, đào khoét những mâu thuẫn, đẩy mạnh những xung đột đầy kịch tính đến tận cùng. Khi những xung đột đã lên đến cao điểm, người đọc đang hoang mang đến cùng cực thì các anh, nhà văn... hê, lật lá bài tẩy lên! Ðây, đây... giải pháp! Ðây là kết luận! Ðây là bức thông điệp quan trọng của tôi, nhà văn, gởi đến quí vị. Rằng..."

"Trời đất! Em có say chưa ?" Hắn sửng sốt.

"Có thể nói gọn ghẽ thế này: Trong số một trăm các anh, nhà văn, một là tài năng, chín mươi chín còn lại... là những tên bịp bợm."

Hắn bất lực buông mình xuống ghế dựa.

"Nhưng em yêu anh," cô bé chậm rãi. "Anh quan tâm đến tất cả những gì thuộc lãnh vực con người, phải không? Anh viết anh không bao giờ dửng dưng trước nỗi bất hạnh của con người phải không? Tội nghiệp cho anh..."

Hắn đỡ cô bé đến giường, kê cho cô chiếc gối rồi ngồi bệt xuống thảm.

"Con người ? Anh đã quan tâm đến những điều thật lớn lao," cô bé xoa đầu hắn, "nhưng anh, nhà văn, đã bất lực trước những bất hạnh rất riêng của những đơn vị người." Cô bé thổn thức, "thế giới văn chương của anh không cứu giúp được em. Anh sẽ đầu hàng trước nghịch cảnh của em. Cũng như anh đã bất lực thảm hại với những bi kịch của chính đời anh. Tội nghiệp cho anh..."

Hắn gục đầu trước ngực cô bê Ðiều kỳ lạ là trong phút giây này hắn thấy hắn cần sự vỗ về, an ủi.

"Anh, nhà văn, có thể tự đắc về sự sáng tạo của mình. Có thể các anh tự xem mình là một đấng sáng thế. Các anh có quyền tự cho mình là đấng cứu chuộc. Cái cao ngạo của anh, nhà văn, đã làm anh quên bẵng đi những bi kịch của chính mình. Các anh nhảy qua những vực thẳm có thực của đời mình bằng... sự quên lãng. Các anh... những kẻ bất lực!" Giọng cô bé rưng rưng.

"Thế giới trong những trang sách của anh không cứu giúp được em," cô bé lập lại.

Cơn mưa đã dứt hẳn. Chiều ngả chậm.

"Mai, nắng ấm, có lể... mình nên đi đâu đó." hắn thì thầm.

"Thế giới của anh không làm em hết sợ những cơn mưa," cô bé hôn hắn. Môi cô bé có mùi nho chín.

"Mai, chủ nhật, nắng ấm, có lể.. mình nên đi đâu độ." hắn lập lại.

"Vâng," giọng cô bé dứt khoát, "mình sẽ đi trên đường mười sáu."



Căn Nhà Đường Mười Sáu

Sáng Chủ Nhật, như dự báo, trời đẹp. Ðường phố thưa thớt. Hắn chạy vừa phải. Con đường mười sáu chẳng khác gì những con đường khác trong cái thành phố lặng lẽ này. Cũng những cột đèn xanh đỏ, những tán cây chụm đầu nhau, những nhà thờ với tháp chuông bên cạnh những hiệu buôn, tiệm giặt. Cũng những căn nhà kiến trúc đơn điệu, buồn chán.

Mỗi ngày, từ chung cư của hắn trên một con đường số nhỏ hơn, hắn tạt ngang rồi phóng xe trên con đường này để đến quảng trường lớn, nơi hắn có một công việc gọi là ậm ừ đủ sống. Con đường quen thuộc đến phát nản. Nhưng hôm nay mọi vật trở nên lạ lẫm! Dù sao, với cô bé, đã hai tuần hắn không đi trên con đường này. Và trên hết, có một sự thay đổi lớn lao trong hắn: hắn yêu cô bé! Phát hiện này làm hắn bối rối.

Lâu lâu hắn liếc sang phía cô bê Cô khoanh hai tay trước ngực. Cô vẫn lặng lẽ từ lúc mới ra xe. Cô đã bảo hắn đóng kín các cửa kính. Trời không lạnh và gió nhẹ. Hắn nghĩ, nếu thẳng một mạch xuống bờ hồ một sáng đẹp trời thế này thì thật tuyệt. Hắn nói điều này với cô bé. Lặng lẽ!

Ðột nhiên cô bé kéo tay hắn. Hắn đỗ xe bên bãi cỏ một góc đường, trước chuồng ngựa đua. Từ đây, cô bé đưa ánh mắt đờ đẫn về phía căn nhà có chiếc ghế xích đu mầu lá mẫ Mấy dây trường xuân phủ kín mặt tiền, bò lên tận ống khói lò sưởi.

Ðúng là nhà cô bé, hắn nghĩ! À, chỉ có vậy: cô bé muốn về thăm nhà! Hắn hơi e ngại nếu cô bé quyết định trở về nhà cô. Hắn sợ phải trở lại chung cư một mình, ngồi trên bàn ăn một mình. Và biết đâu, một mình, hắn sể.. sợ những cơn mưa ?! Hắn yêu cô bé mất rồi!

Cánh cửa bỗng bật mở. Một người đàn bà bước ra.

Người đàn bà mặc áo dài đen, tóc cột chiếc băng tím. Hắn không thể nhầm lẫn được: đúng cô bé là bản sao chính gốc của người đàn bà. Cũng dáng vóc thon thả. Cũng chiếc cổ trắng và cao thanh nhã. Hai người giống đến cả nét buồn tự nhiên phảng phất trong đôi mắt đen sâu.

"Mẹ," tiếng cô bé nghe như tiếng gió xa xôi. Tiếng reo vui. Tiếng nức nở. Tiếng hoan lạc. Tiếng buồn phiền. Hắn không thể giải mã được! Hai vai cô rùn xuống như người đang gánh nặng.

Hắn không phải chờ đợi lâu hơn nữa: một người đàn ông phương phi xuất hiện ngay phía sau. Gã đưa tay khép cửa rồi xoay mặt lại phía hắn. Hắn như bị điện giật! Thằng cha này ... hắn đã nhẵn mặt từ mười mấy năm nay!

Trông thằng cha lúc nào cũng có vẻ một tay trí thức khoa bảng chính hiệu Harvard. Người ta có thể lầm gã với một yếu nhân bộ ngoại giao đang thi hành nhiệm vụ. Kính gọng vàng. Com-plê đen. Cà vạt. Cổ cồn. Giày bóng lộn. Nhắm mắt lại hắn cũng hình dung rõ nét khuôn trán cọp, cặp mắt rắn của gẩ Bộ ria con kiến nằm đĩ thoã trên đôi môi đười ươi. Lâu lâu gã vuốt vuốt bộ ria bằng mấy ngón tay phốp pháp có đính hai chiếc nhẫn cẩm thạch hột to bè. Giống chú ruồi xanh đang làm duyên trên mặt kính. Chú đang dũa gọt cái vòi của mình bằng hai chân trước.

Hắn thở dài. Vậy mà có thời hắn và gã đã kết bè với nhau đấy! Hai người đã lê lết khắc các chốn tửu điếm trà đình. Về mấy món cờ bạc ăn chơi thì hắn chỉ đáng là học trò của gã. Gã hay quan tâm đến mọi vụ tai tiếng của các nhân vật tai to mặt lớn. Ðặc biệt những vụ trong phòng the. Gã đã từng có một kết luận trứ danh: "Sống ở xứ này thiệt sướng! Từ thằng cu ly đến tổng thống, không thằng nào ra gì cả!" Hắn không ngờ gã cũng có một mái ấm gia đình!

Cô bé bỗng vói thay lấy gói thuốc lâ Hắn sửng sốt. Bàn tay nhỏ nhắn của cô lóng cóng với chiếc bật lửa. Hắn châm cho cô một điếu rồi choàng tay ôm vai cô. Rõ ràng cô bé bị kích động đến tột độ.

"Họ đến nhà thờ," cô bé gỡ nhẹ tay hắn ra. Mắt cô đỏ hoe.

Xe người đàn ông và người đàn bà đã khuất sau một giao lộ. Cô bé lại thẫn thờ đảo mắt về phía ngôi nhà có chiếc ghế xích đu. Mấy dây trường xuân xum xuê phơi nửa mặt lá về phía ánh nắng, thỉnh thoảng gợn nhấp nhô như những lọn sóng nhồ Hắn ái ngại nổ máy xe. Hắn yêu cô bé quá!

Suốt buổi cô bé cứ lượn lờ trong phòng như một bóng ma. Cô ngắm nghía săm soi từng đồ vật nhồ Lâu lâu cô lại đến bên hắn rồi hôn nhẹ vào trán hắn. Hắn thèm một giấc ngủ. Hắn để nguyên quần áo, thả người trên nệm.

Cô bé đã mang vào phòng quyển album nhỏ của Nicola Arigliano. Hắn chấp chới bay trên những hòa âm bóng bẩy của dàn nhạc Pino Calvi. I call you Desire. Desiderata! Những bản nhạc hắn đã thuộc làu sao đêm nay hắn nghe là lạ... I want you always, Desire...

Cô bé đã hoàn toàn khoả thân. Nàng ôm gọn đầu hắn vào lòng, năm ngón tay cài trên mái tóc chớm đôi sợi bạc.

"Cám ơn," cô bé thì thầm.

"Về điều gì ?" Hắn hỏi.

Cô bé yên lặng. Hắn vòng tay khóa hông cô bé. Hắn ngạc nhiên khám phá ở cô bé một người phụ nữ hoàn toàn khác hẳn. It's impossible for me to exist without your love. Impossible!

Nàng nằm vắt đùi ngang ngực hắn. I can't believe there's a more romantic love than ours. Những chùm âm thanh lả lướt bay lượn khắp phòng. Trên người hắn là một thân thể hắn chưa từng gặp bao gi Chưa từng biết trong đời. Vật vã ham hố. Nôn nả dữ dằn. Mời gọi ân cần. Buông thả mê mụ.

Rồi lả xuống chết rũ. Rồi tan chảy âm thầm. Ðêm sâu.

Hắn nghe rõ nhịp thở khoan thai dịu dàng của cô bé. Hơi ấm...Và mùi hương...

Nửa khuya cô bé cựa mình làm hắn thức giấc.

"Xin lỗi," cô bé hôn vào tai hắn.

"Về điều gì ?" Hắn hỏi.

Cô bé lại yên lặng. Trong bóng đêm bàn tay nàng sờ soạng trên gương mặt dày dạn phong sương của hắn.



Về Đâu Cánh Chim Bé Bỏng

Những con chim sớm hót trên bậu cửa sổ đánh thức hắn. Hắn nằm nán lại một chút, cố lắng nghe bước chân quen thuộc của cô bê Im lặng hoàn toàn! Không tiếc nước chảy trong phòng tắm. Không cả tiếng ly tách cô bé sửa soạn cà phê sáng.

Hắn xuống giường. Trời đẹp. Những nhánh lưu ly trổ hoa tím thẫm rực r Có lẽ cô bé đón nắng ngoài khu sân chơi chung cư. Không! Hắn phóng mắt suốt bãi đậu xe. Cũng không! Hay là cô bé đang chạy thể dục buổi sáng ở góc đường nào đó ?

Hắn mở đĩa nhạc quen rồi đến bên bàn viết. Cạnh chiếc bình hoa cắm độc nhất một đóa hồng hắn nhác thấy một tờ giấy học trố Nhìn nét chữ nghiêng nghiêng hắn biết ngay là của cô bê Một cảm giác lạnh buốt chạy suốt sống lưng hắn. Hắn vói lấy cặp kính.

"Anh yêu dấu,
Khi anh đọc những dòng chữ này thì em đã đi xa. Rất xa. Ðừng tìm em vô ích!"

Hắn sửng sốt rồi hoảng hốt thật sự. Hắn cuống cuồng mở tung tủ quần áo: Không còn bất cứ thứ gì của cô bê

"Ðúng người đàn bà anh gặp hôm qua là mẹ em. Còn tên đàn ông kia chỉ là bố dượng. Nó mới gặp mẹ em một năm nay. Bà yêu nó tha thiết. Bố ruột em đã chết ở quê nhà từ những ngày em còn rất bé, mẹ em một mình tay bồng bế em tìm đường vượt biển. Bà đã vất bả biết bao! Tuổi trẻ bà đã qua, ngày xuân không còn bao lâu nữa. Em hiểu và yêu mẹ vô chừng.

Tên đàn ông ấy thường đến với mẹ em mỗi chiều. Ngày kia bà có việc phải đến một nơi cáy đây hơn trăm dậm. Một cơn mưa lũ bất ngờ suốt đêm đã ngăn đường về của bà và cầm giữ nó lại trong căn nhà bé nhỏ của mẹ con em."

Hắn cảm thấy ngạt thở.

"Ðêm hôm đó, dưới sức mạnh hung hãn của con thú người đó, em đã không còn là một cô bé ngây thơ. Em đã la khóc van xin. Ðã gào thét cầu cứu. Em đã cào cấu chống cự trong nỗi tuyệt vọng cùng cực. Và đã bất tỉnh buông xuôi...

Từ đó em sợ những ngày mưa. Em khiếp sợ những cơn mưa dai dẳng trên thành phố buồn hiu này. Em thường mơ thấy mình chết trong một cơn mưa. Em có thể giết tên khốn kiếp mạt hạng đó. Nhưng mẹ em yêu nó. Nếu em kể lại sự việc đã xảy ra, chắc mẹ em chết. Mà em thì yêu mẹ vô chừng. Anh ơi, em phải làm sao ? Và dù có làm gì đi nữa, ai trả cho em được phần kẻ cướp đã mang đi ?

Em biết anh từ kiếp nào lâu lắm! Ðã tìm đến và ở lại một tháng bên anh. Cho đến bây giờ, đó là những gì to lớn nhất mà em đã làm được trong đời. Hôm nay em quyết định ra đi. Em không muốn mang đến cho anh thêm một cơn mưa lũ vì đời anh đã bề bộn những cơn mưa ..."

"Vô lý!" Hắn lầm bầm, "Một quyết định vô lý biết bao!" Như người điên, hắn gào tên cô bé suốt dãy hành lang chung cư lạnh ngắt, mấy rèm cửa sổ hé mở vừa đủ cho vài cặp mắt tò mò rồi đóng sập lại.

Giọng ca Nicola Arigliano trầm ấm, mượt mà. Give me your hand and smile... Arrivederci! Goodbye without tears... Cô bé như còn khói sương lẩn khuất đâu đây. Hắn hét to rằng cô bé đã lầm. Rằng hắn yêu cô bé. Tiếng hắn vọng lại giữg bốn bức tường hiu hắt lạnh căm.

Hắn cứ đi đi lại lại. Hắn cần cô bé biết bao nhiêu! Cô bé đã đi xa, đã mang theo suốt đời sự yên tĩnh của hắn. For the last time, smile and pretend it was all in fun. Những con chim sớm đã trở về, đang ca hát líu lo. Còn cô bé, con chim nhỏ thân yêu, lại cất cánh bay vào bầu trời giông bão.

"...Thế giới của anh, những trang sách của anh không vực nổi đời em. Bên anh, em vẫn không quên được cơn mưa lũ hãi hùng đêm ấy. Em không muốn đời anh thêm u ám vì cưu mang thêm tâm sự đời em. Hãy quay lưng bình thản -- và quên! Nhớ không?"

... Let's smile and say goodbye... Những âm thanh cuối cùng lào rào như tiếng mưa gõ vào mặt kính đêm hắn gặp cô bé. Hắn ôm đầu. Bão giông cuộc đời giăng khắp nẻo, em về đâu hỡi cánh chim bé bỏng thân thương?

Chuông điện thoại reo vang. Có lẽ con gái hắn, mẹ và bố dượng nó đã trở về sau chuyến du lịch ngắn ngày. Hắn cần nói chuyện với con gái hắn...


____________________________________________________________
n g u y ê n n h i


24795



Image


đ ư ờ n g..t à u..

____________________________________________________________



Nàng nghe tiếng còi tàu từ hàng dặm cách. Tiếng còi tàu sắc nét. Bén ngọt. Thính giác tê rúm buổi chiều mùa đông. Rồi tiếng sắt thép cựa mình. Rì rầm như thác đổ xa. Âm âm đất trời co thắt. Hồi rất thơ nàng vẫn ước mơ được ngồi trên một con tàu như thế.

Nhưng dễ đến phút sau cái đầu gấu khổng lồ xám xịt ấy mới xuất hiện đầu cánh đồng tuyết. Chú thỏ trắng đang bới hạt, ngơ ngác vểnh tai, hếch hếch đôi cánh mũi đỏ hồng, nhảy phóc vào hang. Lại một hồi còi. Lanh lảnh thúc hối. Mời gọi một hành trình diễm tuyệt. Con tàu lao băng băng sau hàng cây trơ trụi nàng không rõ tên. Những thân cây, đã trút hết tầng lá đỏ từ đầu thu, khoác màn nước đá mỏng lấp lánh. Ðường ray nghiến ken két. Gỗ đá khua sầm sập. Con tàu hung hãn trườn mình qua chiếc cầu sắt. Giòng sông con chết đặc. Những địa danh, viết tắt trên thân toa, không gợi nàng điều gì. Những vùng đất nàng chỉ gặp trong viễn mơ. Toa cuối cùng vừa khuất sau con dốc thì con tàu lại rú lên. Chát chúa. Hụt hơi. Ðau đớn một hò hẹn bất thành.

Hồi rất thơ nàng vẫn ước mơ được ngồi trên một con tàu như thế.

Nàng buông rèm cửa. Ngày nào cũng vậy, lão Mike Bò Cạp rời nhà trước chuyến tàu chiều một chút. Trừ thứ hai là ngày lũ đầu trâu mặt ngựa tụ tập ăn hút, đánh bạc. Quán rượu mở cửa lúc bốn gi Lão Mike làm vệ sĩ cho mấy ả vũ nữ thoát y ở đô Lão sẽ trở về sau chuyến tàu đêm một chút. Ðâu chừng hơn hai giờ khuya. Nàng nhìn đồng hồ. Sớm chán. Gần ba mươi phút nữa mới đến cái hẹn của gã con trai. Nàng có đủ thời gian để dọn mình.

Nàng tắm táp cẩn thận. Trái lệ, nàng không thoa thuốc khử mùi. Trong giấc ngủ ngày, nàng đã nhăn nhó, nũng nịu, giả vờ kêu đau bụng, lúc lão Mike đặt mu bàn tay có xâm hình con bò cạp gớm ghiếc lên mép quần nàng. Vả chăng, cái ngày xưa rất xuân, nàng đã đến với chàng bằng thân xác hiền lành chơn chất. Nàng xoa xoa mấy vết nhăn cắt ngang vùng bụng, thở dài. Nàng cũng nịt ngực. Bộ ngực chảy xệ tàn nhẫn bảo nàng rằng quả cái ngày xuân ấy rất xưa. Nàng lục từ đáy rương bộ quần áo cũng xưa như xuân ấy. Mọi khicó hẹn hò với ai nàg chỉ quấn ngang người tấm khăn choàng mỏng. Chóng vánh. Tiện lợi.

Lần này khác. Nàng muốn nàng phải thật tươm tất. Nàng muốn gã con trai phải mở từng nút áo một. Như xưa, chàng. Nàng chợt náo nức như thuở đẹp xuân nào, ngồi chờ chàng sau hàng dâm bụt bờ sông, nghe tiếng bìm bịp thảng thốt kêu con nước lớn.

Nàng mở chốt cửa. Không đợi gã con trai bấm chuông. Gã lao vào như một cơn lốc.

"Lạnh dữ hả, anh?" Nàng lòn một tay quanh hông gã.
"Không lạnh tìm bà chị làm gì!" Gã xoay người, ném chiếc áo da xuống lưng ghế nệm.
"Em...chờ lâu!" Nàng thỏ thẻ dưới nách gã.
"Ðịnh đi đâu nữa chắc? Trời, chơi cánh bà ba quần lãnh nữa chớ! Có chuyện gì đặc biệt vậy ta ?" Gã nẩy nẩy phần bụng, đẩy nàng về phía lò sưởi.

"Không," nàng vuốt vuốt hàng râu mép lún phún của gã bằng bàn tay còn lại.
"Ừ, nên ở nhà! Ðường đóng băng mẹ hết rồi! Chạy tới đây muốn lọt hố mấy lần. Trời này mà xe nằm dưới mấy cái hố tuyết thì ... thê thảm!" Gã phà hơi rượu vào cổ nàng.
"Nhớ cái hố này!"
"Thong thả, anh..." Nàng đẩy tay gẩ "Uống gì chớ." Nàng khá thất vọng. Xưa, chàng có bao giờ vội vã thế đâu.
"Còn chút cay nào không?" Gã ngó dáo dác.
"Còn một góc tư. Không phải, anh! Cái chai kia. Ðằng sau bình hoa ấy." Cuối cùng rồi nàng cũng phải đến lấy cho gã con trai ngớ ngẩn.
"Thôi đừng động tới!" Gã lắc lắc cái chai. "Ðể dành cho lão Bò Cạp. Uống hết, lão đánh bà thấy mẹ! Vậy ... uống gì cũng được. Mà ... cà phê đi."

Nàng đun nước, sửa soạn bộ phin lọc, vật sở hữu riêng của nàng. Lão Bò Cạp không uống được cà phê phin. Lão hay uống một thứ nước xam xám chua chua. Lão gọi, rất nghiêm chỉnh, đó là cà phê. Chiếc vòi ấm bỗng rít lên vui tai, thở hắt ra từng ngụm hơi nước nhỏ. Nàng lại nhớ đến những hồi còi tàu đêm mời gọi một viễn du diễm tuyệt. Xưa, nàng thường hay ước mơ được ngồi trên một con tàu như thế.
"Còn bột không, bà chị ? Phê chút chơi!" Gã con trai buông tờ Playboy xuống.
"Nhiều, anh..." Nàng dịu dàng. "Dạo này gão Bò Cạp có thêm mấy con nhạn là đà mới nhập làng."

Nàng moi trong hốc dưới đế tượng thánh, lấy ra một gói bột trắng. Nàng dùng kéo cắt ít sợi vụn trong dúm bùi nhùi đồng, nhét vào đầu một ống thủy tinh ám khói rồi đặt trước mặt gã con trai.
"Ngày mai 'óp'", gã bật lửa. "Phê xong, thằng em muốn lăn kềnh một giấc với bà chị tới trưa mai luôn...Ngặt lão Bò Cạp." Ðầu lửa lóe lên ánh chói kim loại.
"Không có lão cũng không ở lì ở đây được! Em còn một cái hẹn." Nàng lại nhớ đến chuyến tàu nửa khuya.
"Với mấy thằng tan ca hai chớ gì! Bà chị phê chưa ?" Gã con trai chìa ống điếu cho nàng.
"Hôm nay, không!" Nàng rón rén qua ngồi sát một bên gã, úp đôi bàn tay giữa hai đùi. Nàng bỗng thấy mình thật trẻ thơ, trong sáng. Và bỗng ngất ngư choáng váng như thể đang ngồi cạnh chàng, xưa.
"Bộ cánh quần lãnh áo bà ba của bà chị làm thằng em nhớ lại hồi ở quê nhà." Gã con trai nhấm nhấm phần vải ở đầu vú nàng. "Con bồ thằng em hồi đó cũng ăn bận như vầy. Nhưng nó có mùi bùn." Gã hít hít lõm ngực nàng. Tóc gã đen mượt. Gã phải nhỏ hơn nàng ít ra cũng mười lăm tuổi. Nàng vẫn thường nhặt được những cọng tóc bạc trên gối ngủ mình.
"Con nhỏ còn ở bên đô Thiệt là ngu!" Giọng gã nhừa nhựa.
"Còn em...sang bên này ...cũng thật là ngu." Nàng cúi xuống, vít cổ gã con trai, kéo mặt gã sát mặt nàng. Gương mặt đớ đẩn trong mắt nàng bỗng biến hình đi. Gai góc. Dày dạn. Như chàng, xưa. Nàng áp môi vào miệng gã. Cái mùi hăng hăng dẻo deo của khói bạch phiến bỗng tan loãng mất. Nàng nghe thoang thoảng đâu đây mùi hoa bưởi hoa cau. Mùi rơm rẫ Mùi quê nhấ Mùi khói dầu quyến rũ từ chiếc đầu máy thở phì phò trên sân ga chợ quận. Hồi rất thơ nàng vẫn thường ước mơ được ngồi trên một con tàu như thế.
"Ðủ thủ tục vào cửa đã, bà chị!" Gã con trai chồm dậy, lục túi, lấy ra một bao giấy nhôm nhồ
"Không cần đâu, anh!" Nàng van lơn.
"Tui cần! Ðời thằng em còn dài, bà chị ..." Gã xé bao giấy bằng răng. Nàng thất vọng mãnh liệt. Không đời nào chàng, xưa, như thế.
"Ngồi xuống, anh..." Nàng kéo tay gã con trai. Gã thót bụng lại khi mặt nàng chạm bộ ngực trần của gã.
"Bữa nay sao kỳ vậy, bà chị?" Gã cười méo xệch. "Một năm được mấy lần vậy cà. Ở đây luôn hả ?" Gã đập đập tay xuống mặt ghế.
"Ðược mà." Có lẽ chỉ nàng nghe được tiếng nàng. Nàng nhắm mắt lại. Nàng đã ngửi thấy mùi cỏ ẩm. Mùi hoa dâm bụt vướng trên tóc. Mùi hoa lục bình dưới chân. Có tiếng búng chốc của một con còng giô Tiếng người gọi xa ơi ới bên kia sông. Nàng đặt bàn tay gã con trai trên nút áo cổ.

"Bữa nay sao rắc rối vậy, bà chị?" Gã con trai bắt đầu say thêm thứ khác. Gã đã thở hổn hển. Mấy ngón tay gã lóng cóng làm cái việc mà có lẽ gã chưa quen bao giờ. Có lẽ ở những người đàn bà đã ăn cắp tuổi trẻ của gã, cái gì cũng được phơi sẵn. Ðấy, ngày xưa anh cũng vụng về như thế. Lần ấy, khuya, về, mẹ mở cửa, em phải dấu những nút áo đứt bằng đôi cánh tay khoanh...

"Ðừng, anh..." Những cơ mặt nàng bỗng co giật liên hồi. Toàn thân tê rúm. Như xuân thơ nào nàng cắm răng ướm thử trái xanh. Cái vị mê cuốn dị thường kia đã giục xúi ta cắn ngập vào nỗi đau xót vĩnh hằng. Ngấu nghiến thêm niềm bi thương bất tuyệt. Nàng nghẽn th Nàng bấu những ngón tay nhọn vào gáy chàng. Chàng khẽ kêu. Rất khể Tiếng mèo hoang gầm gừ giữa đêm trăng lạnh ảo ...

Rồi chàng bỗng hối hả chạy chết. Chàng hụt hơi trối đời. Ðau em! Chàng trân trọng giữ gìn. Chàng hung ác phá hoại. Ðau em! Chòm sao Cày sau vành tai chàng trồi tụt khủng khiếp. Chàng ngưỡng vọng thành kính. Chàng bỉu môi miệt thị. Ðau em! Nàng co mình lại như con giun đất bị dằn. Ðau em! Chòm sao Cày bết tóc chàng vỡ ra từng mảnh. Chảy tan thống khoái. Nàng vỡ ra từng mảnh. Ứa mật ngọt ngào. Những bụi vỡ nàng bay phiêu về một trời nào đô Nơi chứa chan những bụi vỡ chàng. Nơi đậm đặc những bụi vỡ của chòm sao bất t Vũ trụ đẫm hương hoa. Và sữa mật...

Rồi con thú người trên mình nàng khẽ cựa quậy. Nàng thấy tê nhức ở bên chân gác trên thành ghế. Nàng lay nhẹ gã con trai. Gã ậm ừ, nghiêng mình.

Nàng mặc quần áo trước mặt gã con trai. Hình như có lúc gã hé mắt lờ đờ nhìn nàng. Nàng quỳ xuống, đặt bàn tay lên trán gã.
"Lập gia đình đi! Vậy ... hoài sao ?" Nàng cố kềm chế nhưng giọt nước mắt vẫn lăn ra.
"Ngu sao ? Vầy ... không khoẻ sao, bà chị ?" Giọng gã nhão nhoẹt. "Lúc nào bà chị lu bu thì thằng em vớt chỗ khác. Hương xa cỏ lạ ... thiếu gì!"

Gã con trai ôm quần áo đi vào phòng tắm. Thân hình nhuễ nhoại của gã dật dựa, lắc lư. Bấy giờ nàng mới để ý thấy nếu người đàn ông chỉ có một đôi vớ trên người thì thật là kỳ cục. Nàng nghe tiếng nước chảy. Tiếng khạc nhổ. Tiếng khua của khóa nịt lưng.

"Cám ơn. Hôm nay bà chị quá tận tình!" Gã hơi ngần ngừ nhưng rồi vẫn ném lên bàn tờ hai chục.
"Không cần thiết nữa đâu!" Nàng đẩy tờ giấy bạc trở về phía gã.
"Quái! Bữa nay bà chị ... quái thiệt ta!" Gã lõ mắt nhưng vẫn nhét tờ giấy bạc vào bóp. "Xúi thằng em tới chùa hoài há!" Gã xoay lưng.
"Ðể em đưa ra xe." Nàng bước sau lưng gã.
"Khùng! Trời vậy mà ăn mặc vậy!" Gã lục túi lấy chìa khóa.
"Nào có lâu lắc gì đâu!" Nàng đã nghe tiếng còi tàu từ hàng dặm. Một phút nữa thôi con tàu sẽ nghiến bánh thép trên dốc cầu này.
"Tuần sau... vậy nữa nghe!" Gã nháy mắt, cười tự tin.
"Không! Chốc nữa thôi con tàu sẽ qua dốc cầu này." Giọng nàng lạnh băng.
"Hả?" Gã ngớ người. "Nghe không rõ!" Gã nghểnh cổ.
"Khùng! khùng thiệt mà!" Gã lầm bầm. Cặp đèn xe bật sáng.

Nàng thong thả leo dốc. Những mẩu đá vụn lạo xạo dưới chân. Con dốc mới hôm nào hừng hực màu hướng dương. Có lần nàng thử cắm chúng vào lỗ Dăm phút sau mặt hoa đã gục đầu, héo tầ Kìa, nàng lại nghe tiếng còi tàu giục giã nôn nao. Chào đón một phiêu lưu kỳ thú. Gió thốc vào tay áo. Gió quất roi vào mặt. Nàng không thấy buốt. Nào có lâu lắc gì nữa đâu!

Hồi rất thơ nàng vẫn thường ước mơ được ngồi trên một con tàu như thế.

Nàng đã đứng trên đầu con dốc. Cánh đồng trước mặt trắng mênh mông. Dưới dạ cầu, dòng sông đặc quánh. Nàng ngước mắt tìm chòm sao Cày. Bầu trời mờ đục. Không biết ở bán cầu này có thấy được không chòm sao bết ngọn tóc chàng? Không sao ... Không lâu lắc gì nữa đâu, nàng sẽ bay về phương ấy. Nàng lại nghe tiếng còi tàu rộn rã, thôi thúc. Mời gọi một hành trình diễm tuyệt. Hồi rất thơ nàng vẫn thường ước mơ được ngồi trên một con tàu như thế.

Nàng ngồi xuống đường rầy. Ðường tàu giăng theo hướng Ðông Tây. Nàng muốn quay về hướng mặt trời mọc. Nàng muốn vọng hướng quê xa. Nơi có chàng. Nơi có chuyến tàu tuổi thơ hoa gấm. Ừ, dù đến đâu cũng vọng hướng quê nhấ Nàng ngả lưng xuống. Khoan thai. Nằm vắt ngang đường sắt. Rồi nàng quay mặt về phía hàng cây trơ trụi, mùa này đang khoác cho chiếc áo băng mỏng. Hướng quê nhà. Nàng không thấy lạnh. Dù có ở đâu thì lòng cũng ấm nắng quê. Mà nào có lâu lắc gì nữa đâu! Nàng đã nghe tiếng còi tàu chát chúa một bên. Hò hẹn một viễn du lộng lẫy. Tiếng sắt thép ầm ì đay nghiến. Tiếng gõ đá rền rĩ dữ dằn. Vẫn hãy còn kịp cho nàng để lăn một dòng nước mắt. Phôi pha.

Hồi rất thơ nàng vẫn thường ước mơ được ngồi trên một con tàu như thế.


____________________________________________________________
n g u y ê n n h i


25627 top -
N G Ư Ợ C / X U Ô I / N G À Y T H Á N G C Ó N H A U
1, 2, 3, 4
_______________________________________________
Tình Thơ Mùa Thu - thơ - Hoàng Thy Mai Thảo _______________________________________________

Image

Dưới ánh trăng thu lẻ bóng hình
Ta ngồi đợi mãi lúc bình minh
Chờ cơn gió nhẹ mơn ngàn nắng
Tự hát ru mình mộng nhân sinh

xem tiếp...

_______________________________________________
Ngữ... - văn - Phạm Chi Lan _______________________________________________

Image

Ðôi khi, thời tiết khí trời đem đến cho tôi những ngày sầu mang mang, chỉ thấy trống vắng và lâng lâng khi nhìn mầu nắng quái thoi thóp lấp lánh trong một vòm cây. Vài con chim về ngủ sớm trên cành, và những gợn gió nhẹ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Về Từ Vô Vọng - nhạc - Hoàng Đình Bình _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Thu Hồng Một Thuở - ảnh - violetdehue _______________________________________________

Image


xem tiếp...