THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP











ýnghĩngược

ɔợưƃuĩɥƃuý




3315




Image


nh

____________________________________________



những gói mì chữ nghĩa
lót lòng từng ngày
no hồn câu thơ
lại xót dạ từng ngày bất trắc của em

tháng ngày Việt Nam thật lạ
em không thấy sao, bên đó mưa mục nắng dòn
bụi nhân gian ta bà níu, kéo
trời vẫn xanh biếc trong mắt
duy chỉ có cánh tay nâu, ròn theo mưa nắng em

những giọt lệ biết lặng câm, sau đôi mắt tinh khiết
chỉ biết cười với nụ hôn


những ly café âm binh
quán cóc từng ngày
xuề xòa chân dung
lại ngơ ngác từng ngày lơ láo của thơ

phố phường thay lòng đổi dạ
thật có nhau không, khi đã câu thơ ruỗng mục
đã đất trời nhạt nhẽo nắng, mưa
sao vẫn ân cần như mưa cùng nắng
cố chia nhau những mặn cay muối gừng

hẹn hò rồi biết chờ mong, sau góc phố câm nín
đã vui lòng với tình nhân

,

hừng đông cửa mở
khi cỏ úa biết chờ đợi sương mai



____________________________________________
nnguong
20.08.2010



Image


3329




Image


l ụ c - b á t . N Ắ N G

____________________________________________



1
buồn hiu vạt nắng rối nùi
vừa muộn sương sớm, đã vùi hoàng hôn
ở; giữa khoảnh khắc mất, còn
nghe thoi thóp gọi một vòng tử, sinh

em đánh vần: tròn, chữ tình
đã-tôi khăn áo lênh đênh, với người


2
rêu phong vạt nắng buồn, vui
vì ngày chẳng đợi, nên đêm vội tàn
sống; giữa mông lung muôn trùng
nghe hồ như gọi một vùng trống, không

em vừa vặn chiếc áo hồng
đã-tôi lăng kính tôi vòng nợ, duyên



____________________________________________
nnguong
30.08.2010


Image


3341




Image


r i ê n g
m ộ t-c õ i-t h o n g-d o n g

____________________________________________



khi ngày nguyệt thực, hay đêm nhật thực
tôi chỉ chợt bắt đầu



những dòng chữ cộc lốc mê muội
lêu bêu tôi vào cõi thơ
riêng, một cõi
trống không

những chấm phẩy khập khừng ngớ ngẩn
nguệch ngoạc tôi chấm phá thơ
riêng, một nét
hoang liêu

những ý nghĩ phôi thai trứng nước
lẫm đẫm tôi chập chững thơ
riêng, một chốn
chao nghiêng

từ đó
trong cái cõi mà nhân gian gọi là chữ nghĩa
mặc tình thong dong
tôi, mặc tình


những hụt hẫng tôi thản nhiên vấp
hạnh ngộ tôi lạc cõi em
riêng, bài thơ
úng nước



____________________________________________
nnguong


3368




Image


t r a n g. k ế

____________________________________________



tuy là ở nhà từng buổi thời khốn khó
nhưng vẫn đi rong, lang thang cùng, em
khắp cùng thị trấn, nhiều lần vay, mượn
khắp cùng ký ức, một lần đáp, trả
vài cơn mưa vội ướt nhẹp nụ hôn nuối
(ở thời buổi này, đã không còn nữa
những nụ hôn nhanh, thẹn thùng cuống quít
bộc lộ một cảm nhận ươm lâu, ủ, giú
trước những cơn mưa tò mò nhân gian!)
Chợt thấy lạ lùng từng bước chân dung.

thời khốn khó tuy phải ở nhà từng buổi
nhưng vẫn dõi theo từng bước cùng, em
khắp cùng khu rừng, một lần lạc lõng
khắp cùng thung lũng, nhiều lần chóng mặt
vài chiếc lá rơi phủ kín chuyện trăm năm
(thời buổi này, chẳng ai còn ngạc nhiên
những hạnh ngộ bất ngờ chữ nợ, duyên
trải bày một hiến dâng thản nhiên miên viễn
cạnh những dư luận lạnh lùng ganh tỵ)
Dưng nghe ngờ ngợ từng trang nhật ký.

co cụm trong từng khoanh thuyền hạnh phúc
vẫn dõi tìm, một lần, cho trú ẩn trăm năm, em



____________________________________________
nnguong


3380




Image


nh-2

____________________________________________



ra sân, nắng tránh, biếng chào
tiếng chim cũng khuất khi vào bên trong
nhà. ở, như ở ngoài đồng
kiến, sâu mặc sức; muỗi, mòng mặc nhiên

ngoài thì mưa nắng huyên thuyên
trong lại yên ắng như thèm nắng mưa
mới hay, khi khuất trăng khuya
nhện buồn, cũng biếng giăng tơ đất trời

có em dù lộng niềm vui
không em đàn cũng ngủ vùi tiếng tơ



____________________________________________
nnguong


3411




Image


lá, .t ị n h . y ê n

____________________________________________



khuôn mặt em là chiếc lá tịnh yên
con sâu phiền muộn lớn khôn chưa đủ để gặm nhấm
con sông giong ruổi vẫn còn say sóng
soi sao vành vạnh chân dung trăng

giọt lệ em là hạt nước tinh thuần
bụi bặm ta bà lền khên chưa hết để thẩm thấu
con gió chướng ngược chứa lòng giông bão
khoanh sao được giọt lệ chảy ngang

sông, như gió mặc tình thong dong, tự tại
biết sao được chân tình của tịnh yên
chỉ rơi nhẹ lá mỏng hạnh phúc
đủ lấp đầy vực thẳm trống không

ngày nào cũng chiếc lá yên tịnh rơi
mang theo dòng lệ nắng mưa chưa đủ trì trệ níu
con sông thao thức với nhiều bồi, lở
cũng rõ ràng đêm mảnh trăng soi



____________________________________________
nnguong

Image


3418




Image


r i ê n g
t ô i-m ộ t-c h ỗ

____________________________________________



ốm. Riêng tôi một chỗ nằm
nhìn tôi bám, víu trên trần ưu tư
nhốt. Riêng tôi một lao tù
nghe tôi thân phận quạnh hiu cõi người

vắng người quen, thưa nụ cười
hiên thềm vắng nắng, thiệt thòi cả mưa
trăng soi không tới cửa khuya
mở ra thao thức ôm thừa gối, chăn
nằm lâu, tê cứng nỗi buồn
cằn khô ý nghĩ, rủn mềm vó câu

nhớ. Bên kia nụ hôn đầu
vai ươn nắng lạ, tóc dàu mưa quen
bên đây, riêng nỗi buồn thầm
đau, con dốc ngược. Lần từng bước, qua.



____________________________________________
nnguong


3477




Image


q u ê n , .
k h ô n g . c ử a . m ở


____________________________________________



lâu rồi, không ra phố
bỗng quên mất đường đã muốn đi
ký ức rồi như thể
cũng nhoè nhoẹt, bàng bạc nắng rơi

lâu nay, quên ra phố
cảm quan cũ, rồi cũng đớ, câm
ngại ngùng nhìn vui thú
bám đèn khuya, nhọc cánh phù trầm

bấy lâu rồi mưa nắng
có còn không, hay đã biệt tăm?
trường giang còn xô sóng
trầm tích chưa, hay đang đắm, chìm?

đi, về hoài những kiếm, tìm không biết
quẩn quanh chi trên vòng tròn không tới
chỉ co quanh
gánh gồng mãi những lạ, quen ngờ vực
gút mắt chi với vết chàm huyền thoại
vẫn phân thân


lâu quên, không cửa mở
(hồng ân quên tặng phẩm thiên đàng!)
mở ra một cửa khác
như, động hờ, khẽ, bước chân riêng



____________________________________________
nnguong


3490




Image


b ấ t-c h ợ t-,
m ư a

____________________________________________



gió đùa, lạnh chút không gian
hàng cây bết nắng lặng nhìn mùa thu
vạt nắng chưa kịp suy tư
Atlanta đẫm mây mù. Sũng mưa.
góc phố chết nhẹp bóng chờ
câu thơ sũng nước, ướt khờ dại tôi
phố phường thoi thóp, loi ngoi
cỏ cây tầm tã sụt sùi. Buồn hiu.
mưa tỉ tê cả buổi chiều
như chia tay. Lệ cũng nhiều vậy thôi.


tháng tám rồi. Còn mưa ngâu?
chàng Ngưu ả Chức mối sầu, khôn khuây!



____________________________________________
nnguong


3493 top -
ýnghĩngược
1, 2, 3, 4, 5 ... 7
_______________________________________________
Tình Thơ Mùa Thu - thơ - Hoàng Thy Mai Thảo _______________________________________________

Image

Dưới ánh trăng thu lẻ bóng hình
Ta ngồi đợi mãi lúc bình minh
Chờ cơn gió nhẹ mơn ngàn nắng
Tự hát ru mình mộng nhân sinh

xem tiếp...

_______________________________________________
Ngữ... - văn - Phạm Chi Lan _______________________________________________

Image

Ðôi khi, thời tiết khí trời đem đến cho tôi những ngày sầu mang mang, chỉ thấy trống vắng và lâng lâng khi nhìn mầu nắng quái thoi thóp lấp lánh trong một vòm cây. Vài con chim về ngủ sớm trên cành, và những gợn gió nhẹ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Về Từ Vô Vọng - nhạc - Hoàng Đình Bình _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Thu Hồng Một Thuở - ảnh - violetdehue _______________________________________________

Image


xem tiếp...