THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image


t h ơ..g i ữ a .m ù a .
____________________________________________________________




tôi vừa ốm dậy sau mùa mưa
có những giọt ướt sót đọng trong lòng
lo sợ thời gian cũng đành bất lực
với nỗi niềm quá khứ...
lo xa đến mùa lá bệnh
những chiếc lá khô sót lại cành
rùng mình sợ cơn lạnh
có tiếng nổ lách tách của những que củi mùa đông
ảm đạm hun khói lên thành những đám mây
làm cay cay mắt
bây giờ đang là mùa gì ?
thời gian đi như bóng chim
tôi đi như người mộng du
chưa trọn giấc
mặt trời ngủ giấc muộn màng
chưa qua hết ngày mà đêm như đang xấn tới
áo tôi phơi trong nắng chiều
nhuộm tím chân mây
hong khô kỷ niệm
chung quanh lúc này trống vắng
tôi chẳng biết làm gì...
chỉ biết làm thơ tan vỡ
và viết những thư tình dở dang
cất vào ngăn tủ
mối mọt sẽ gậm nhấm thơ tôi
như nỗi nhớ nào đang gọt đẽo
một hình tượng lặng câm
ngồi chờ một linh hồn đi vắng
định mệnh đang giang tay mời mọc:
có con đường vắng tênh,
the road less traveled *
tôi không đi phiêu lưu
chỉ tìm kiếm chính mình
trong mạo hiểm
mất mát tìm ở đâu ?
như một cuộc đuổi bắt
tôi đang xa tôi
ngày đang xa ngày
tôi rơi dần vào khoảng trống
rồi sẽ có lúc mặt trời thức dậy
gọi tôi theo, đi cho hết một ngày
tôi sẽ gọi cả trăng theo
và những vì sao và hằng hà tinh tú
thế nào cũng có chiếc thuộc về tôi
như tôi đã thuộc về định mệnh!


8.14.1995


* một tựa sách của M. Scott Peck



____________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


Image


23244




Image


c ó .m ộ t .t h ờ i.n h ư .t h ế . .
____________________________________________________________




Có một thời như thế, mấy đứa mình
Gió chẳng cài khuy, mưa quên ướt áo
Lửa loạn đầu thành, ven đô giặc pháo
Cuống phổi thơ non hộc máu căm hờn

Ðộ ấy ta đi, thao thức sách đèn
Cánh phượng tím bầm, ve khan rưng rức
Tấm ảnh quắt queo, buồn se lưu bút
Một hớp cà phê ngây ngất quan hà

Từ những hàng cây bã đậu của ta
Ném xuống trăm năm bài ca chính khí
Gan mặt cuộc người, tung gai lũ khỉ
Phản chiến ma cô, miệng đĩ hòa bình

Có một thời như thế, mấy đứa mình
Dẫm rạp địa hình, vắt tay, đỉa mặt
Ói mật nôn gan sóng lùa đông bắc
Tóp ruột teo lòng đợi phút bình phi

Ta trưởng thành qua mỗi bước chân đi
Tóc mẹ trải mây trắng chiều biên trấn
Bình toong đế, ba lô thơ lâm trận
Cuộc chiến, cuộc tình như thể cuộc chơi

Khuya miệt tràm nằm nghe pháo cầm hơi
Trưa đất đỏ mù phòng không lưới võng
Sớm truy tàu giặc trùng khơi mịt sóng
Em lộng lẫy trên nỗi chết rập rình

Có một thời như thế, mấy đứa mình
Trúc chẻ ngói tan, mày đánh vỗ mặt
Kinh dọc lạch ngang tao nằm khóa chặt
Phi pháo thằng em ngất ngưỡng đầu thù

Chó má hết biết, một lũ con hư
Phá của ông cha, quấn đầu ngụy thuyết
Gặm cải tàu bay chui rào vượt tuyến
Sinh Bắc tử Nam, ngực lép dọa người

Ta chấm đôi ba tọa độ để đời
Trục hoành trục tung gót mày trụ vững
Tuyến vĩ tuyến kinh tàu tao chẻ vụn
Cánh bay thằng bạn xuyên thủng ngàn mây

Ôi, đẹp lạ lùng cái thuở ta đi
Men chiến thắng không át điều nhân nghĩa
Lỡ vận sa cơ vẫn thừa liêm sỉ
Khinh đứa trở cờ, bán rẻ lương tâm

Viễn xứ, buồn, rót một chén, liu riu
Nhớ quá lúc dựa lưng chờ xuất kích
Thuyền ai đó khua trăng đầu sông Dịch
Lại thương gì đâu mấy đứa một thời...



____________________________________________________________
n g u y ê n n h i


Image


23403



Image



____________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


23522




Image


m ù a .x u â n . . .
____________________________________________________________




Nếu mỗi chúng ta đều phải có một thời để nhớ
Mùa Xuân lia vết chém ngang mặt người
Sợi tóc chớm bạc nửa đêm rơi mặt gối
Màu trắng phơ phơ chứa đựng điều chi...

Những người đàn bà vừa nói yêu ta đã vội quay đi
Bè bạn mới cạn chén tương phùng đã chân mây góc biển
Ta đuổi theo ảo vọng cuối trời
Ðể bắt được mình. Và sóng.

Mùa Xuân của ta
Là cánh diều con căng gió thênh thang
Tay ná thung dắt em chạy băng băng trên đồng trơ cuống rạ
Rướm máu bốn bàn chân.

Mùa Xuân của ta
Là viên kẹo nhỏ em trả công chép bài
Viên kẹo gói mùi tay mùi áo
Viên kẹo nhỏ đủ làm ngọt một đời ai

Mùa Xuân của ta
Là hòn bi em dúi cho giờ trốn học
Lăn êm đềm qua tuổi mười hai
Là cánh hoa sứ em nhặt cuối vườn ta đã mua bằng những
chiếc lá úa

Mùa Xuân của ta
Là tiếng pháo ta đánh thức em giờ giao thừa
Tiếng nổ dội lại lòng ta
Thành vết thương không khép miệng.

(Sau này mỗi chúng ta săn tìm hạnh phúc theo cách riêng
Như đứa bé theo dấu con chim trúng đạn
Sau này mỗi chúng ta cảm nhận hạnh phúc theo cách riêng
Hạnh phúc có khi như viên kẹo đắng.

Hạnh phúc có khi như hòn bi đổ dốc lăn hoài
Có khi như chiếc xương lá nằm im lòng vở
Có khi nổ tung thành xác pháo
Ðánh thức một lần đời người)

Nếu mỗi chúng ta đều phải có một mùa Xuân để tiếc
Cám ơn những người đàn bà đã hứa yêu ta suốt đời
Cám ơn bè bạn đã chân mây góc biển
Cám ơn em đã đến. Và đi

Cám ơn nếp nhăn vết chém thời gian
Cám ơn sợi tóc đã đen rồi bạc
Ta đã đón mùa Xuân mình như thể
Sẽ chẳng bao giờ thấy lại mùa Xuân.

Ta đã trút cạn máu mình
Ðể không có gì phải tiếc
Ta đã sống vỡ tim mình
Ðể không có gì phải tiếc...



____________________________________________________________
n g u y ê n n h i


23642



Image


t ì n h..s ử . .
____________________________________________________________




nàng có mối tình mầu tím
nhẹ như làn hương trầm
bay vào chiều
tản mạn

có sóng
nơi hồ thiên trúc
con hạc ngắm trăng
một mình
với cơn say

sợi khói rưng rưng
mắt ai nhạt nhòa
tiếng chuông trầm rung
gọi hồn ai tỉnh giấc



____________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


Image


23838



Image


n h i ề u .đ ê m .t h ế .đ ấ y
.................h ả i .đ ă n g . . . . .
____________________________________________________________




rất nhiều đêm như thế đấy, hải đăng
anh tỉnh giấc nửa khuya nằm chờ sáng
em đâu đó chập chờn làm con sóng
vỗ loanh quanh nỗi nhớ bức không rời

bao lần qua lòng cứ nhủ rằng thôi
từ cái thuở người xa tàu mất biển
sao trái tim vẫn trùng trùng binh biến
tình gươm đao xé nát mặt cổ thành

rất nhiều đêm thế đấy, hải đăng
anh nhẩm đếm bầy hải âu biệt xứ
nhục mất nước bỗng dài theo con số
đâu dễ nào yên giấc, hỡi niềm thương

thư ướt hoài nhỏ có tội anh không
như chú dế ngoài hiên mưa khắc khoải
đôi cánh non có dẫn em trở lại
con đường hoen sương bờ cỏ quê nhà

nhánh bần cong soi bóng mặt sông xa
tiếng bìm bịp thảng thốt kêu nước lớn
hoa vẫn đỏ, nước còn xanh vô lượng
biển muối phai áo tím buổi quân hành

rất nhiều đêm thế đấy, hải đăng
tờ lịch nhỏ mà ước mơ quá rộng
những hải âu lại bay vào trời mộng
anh lại về thơ một túi xênh xang

em lại là cô gái nhỏ chân trần
suốt đời biết yêu dưa bông bí (*)
dâu biển này chỉ là cơn mộng mị
mười lăm năm luân lạc, quên, hải đăng...

thơ sưởi hoài sao ấm được gối chăn
em xa quá mịt mù sương nghi ngại
quê xa quá chập chùng mây quan tái
đâu cách gì ngừng trăn trở, niềm thương

rất nhiều đêm thế đấy, hải đăng...



Okc, Ok


* ca dao:
mẹ mong gả thiếp về vườn
ăn bông bí luộc, dưa hường nấu canh



____________________________________________________________
n g u y ê n n h i


23953



Image


v ề .m ộ t .s ợ i .t ó c . .
____________________________________________________________




tóc trôi lãng giữa tờ thư
em ngoan chuyển gió tạt mù gối anh
tình vui gởi sợi tóc xanh
biển hoan lạc dỗ giấc nhành rong tôi

đêm mơ nhặt sợi tóc trôi
ngại chi không buộc hết đời với nhau?



____________________________________________________________
n g u y ê n n h i


Image


24796



Image


b ê n .n h ữ n g .n g ọ n .đ è n
...........b i ể n .b ờ .T â y .B ắ c
____________________________________________________________




Hình như đã có lần ta ghé đây
Ðường xuyên sơn lau phách rợp trùng mây
Không quan tái không trường đình chia biệt
Sao rừng phong trổ nhuộm sắc thu này

Dưới chân bờm sóng trắng vách đảo
Phí tàn hơi chung cuộc về đâu
Hình như cũng có lần ta đã
Ngược xuôi hăm hở thần sầu

Hỡi những ngọn đèn biển bờ Tây Bắc
Lừng lững quan chiêm thế sự xoay vần
Ta lặng chết nhận ra người minh triết
Ðợi bao năm vẫn một mây phiêu bồng

Dừng đây thắp nến mờ quán gió
Hải âu xao xác mặt trời chìm
Lòng ta đã bao năm buồm xếp xó
Bỗng nhớ lời chim

Ai khắc tên ai trên lưng đá
Mà tình yêu phong hoại trăm năm
Tiếc lắm đôi lần ta đã
Bơi về cõi nhớ mù tăm

Hỡi những ngọn đèn biển bờ Tây Bắc
Lặng lẽ vươn vai soi rọi đời tình
Soi hoài công mấy hồn tàu lưu lạc
Trôi trắng cuộc nhân sinh

Dừng nghe lớp lớp cuồng lưu dập
Lục địa còn trôi dạt huống hồ
Ta những đời rong nát
Ương ngạnh cùng hư vô

Trăng cũng mắt xanh trên huyễn mộng
Ðâu rồi những nhân ngư
Tiếc lắm ta những lần ảo vọng
Rã rời đắm buổi phiếm du

Ừ thôi một phận ta bé mọn
Thân tâm sao với được thiên hà
Biển đông đã mấy lần xe cát
Có bao giờ ta thấu hiểu được ta

Ai đón ai bên vườn đá trắng
Tóc thề bay suốt một trời quen
Buồn ta trôi những con nước kiệt
Tàn đời sửng sốt nhận ra em

Trận lá mùa xưa ngờ tuyệt tích
Cháy lên cháy nữa rừng thu
Em gọi ta từ thiên địa ám
Tìm về đọc lại cổ thư

Như vị thần trong nghìn lẻ một đêm
Tình yêu bị nhốt trong lọ cổ
Tháng nắng ngày mưa bờ bồi bãi lở
Một sớm dạt về em

Chắc đã có lần như vậy, hải đăng
Ta dừng đây nghe chập chờn biển hát
Khúc thương ca của những con tàu chết khát
Giữa biển nước mênh mông

Ta chợt thương đám vỏ ốc cùn mằn
Bề bộn bon chen bãi bờ phù phiếm
Mượn hồn ai mà chực vượt sóng lớn
Trăm năm thân thế dật dờ

Ta chợt thương ta buồn vô độ xưa
Nhánh rong đơn lạc loài trên biển chết
Hỡi những ngọn đèn biển bờ Tây Bắc
Giờ thênh thang ta có một phương về

Hỡi những ngọn đèn biển bờ Tây Bắc
Hụt hơi réo gọi những hồn tàu
Ta đến đây như trở lại từ đầu
Thả chiếc neo giữa lòng em độ lượng

Triều lên triều lên thành sóng dựng
Hạnh phúc lớn lên như triều dâng
Gió hú như ma trên đỉnh tháp
Ðổ xuống bài thơ trận lá phong

Hỡi những ngọn đèn biển bờ Tây Bắc
Ngạo nghễ đầu ghềnh sương gội mưa chan
Ta mang nợ biết bao thằng bạn lớn
Những bài học thế nhân

Hạnh phúc có khi đơn giản vậy, hải đăng
Nên đêm lưu xứ bỗng vui ngút mắt
Hỡi những ngọn đèn biển bờ Tây Bắc
Thênh thang ta đã có một phương về



Okc, Ok
03.1999



____________________________________________________________
n g u y ê n n h i


25082



Image


t h ằ n g .t r a i .N a m .k ỳ
...........n h ớ .v ề .L ụ c .T ỉ n h
____________________________________________________________




hòn sỏi em khuấy sóng mặt ao xưa. ta đếm mệt những vòng quay bất toại. Chân mây cũ tan lìa từ bữa ấy. Mảnh nào cắm ngọt giữa tim.

Hạt muối Hà Tiên trong mắt đó em. Thằng trai Nam Kỳ nhớ về lục tỉnh. Tên đãng tử Mỹ Tho nhớ giòng Bảo Ðịnh. Một khoảnh đời gạo chợ nước sông.

Nha Mân tháng này con nước hỗn leo đồng. Bày cá quẩy lia chia đầu ngọn sạ. Ta lỡ bao mùa ấn non trổ lá. (Mình ghét nhau nên củ ấu không tròn?)

Trái me keo chát ngọt khom khom. Ta rớt một mắc đời dưới chân núi Cấm. Lưu Thủy Hành Vân (*), chào mi cố quận. Ngã ba lộ tẻ, ta đi.

(Chưa đủ sao trời, những cuộc chia ly! Người đặt chi tên Ngã ba lộ tề Ðất nước này có biết bao lối rể Từ sớm mai cha xuống biển mẹ về nguồn.)

Ai thổi hiu hiu ngọn gió nam non. Lòn suốt xuân ta U Minh lửa đạn. Hỏa pháo treo đầu nửa đêm tiền trạm. Bờ kia ơi mỏi mắt ngóng đuôi Vàm.

Bày muỗi Năm căn đói, nhấm vỏ tràm. Ai rót đế mũi tàu khuya trừ tịch. Giờ linh đến, hê kẻ thù ta, hưu chiến! Uống chơi ly rượu Ðầm Cùng.

Vẫy kẻ đầu sông, người cuối sông. Cùng co thắt nhịp tim bất tử. Em rúng trúng ta trái mận Long Hồ chín héo. Ðêm khổ sai ta nhớ mận da người.

Tiếng đàn cò trên Vàm Cống vẫn trôi. Theo ta suốt ngày nước sôi Ðông Hải. Lão kéo đàn chỉ biết bài vọng cổ. Ta cũng ăn mày thế giới từ tâm.

Thì ra đã với em mưa bùn cùng chân. Thì ra đã với em chung lưng nắng lửa. Nếu có điều chi để cưa đôi, xẻ nửa. Ta và em, hò ơi một nỗi nhớ nhà.

Miếng gừng Bạc Liêu vừa tra vào mắt đó, em ta. Thằng trai Nam Kỳ nhớ về lục tỉnh. Cánh bèo tưởng ngủ trên bao ước định. Hòn sỏi em khuy ấy sóng mặt ao xưa.



Okc, Ok
tên một bản vắn cổ nhạc Nam kỳ



____________________________________________________________
n g u y ê n n h i


25634 top -
QUÁI PHONG / THỔI MÁT ĐỜI NHAU
1, 2, 3, 4
_______________________________________________
Tình Thơ Mùa Thu - thơ - Hoàng Thy Mai Thảo _______________________________________________

Image

Dưới ánh trăng thu lẻ bóng hình
Ta ngồi đợi mãi lúc bình minh
Chờ cơn gió nhẹ mơn ngàn nắng
Tự hát ru mình mộng nhân sinh

xem tiếp...

_______________________________________________
Ngữ... - văn - Phạm Chi Lan _______________________________________________

Image

Ðôi khi, thời tiết khí trời đem đến cho tôi những ngày sầu mang mang, chỉ thấy trống vắng và lâng lâng khi nhìn mầu nắng quái thoi thóp lấp lánh trong một vòm cây. Vài con chim về ngủ sớm trên cành, và những gợn gió nhẹ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Về Từ Vô Vọng - nhạc - Hoàng Đình Bình _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Thu Hồng Một Thuở - ảnh - violetdehue _______________________________________________

Image


xem tiếp...